Freemum

BÊN HIÊN NHÀ, VIẾT VỀ CHÍNH TA


RỒI, MÌNH CHẤP NHẬN LÀ CÔNG CỤ

Có một thời gian dài, rất dài mình tin bản thân vô dụng. Vô dụng đến mức độ, nếu có ai đó khen ngợi, mình lập tức xù lông nhím, bật chế độ: Họ muốn gì?
Mình từ chối mọi jobs ngon, mọi cuộc gặp mặt thú vị vì sợ bản thân không xứng… Một thời nông nổi.
Rồi cuối cùng, mình chợt nghĩ, nếu kiếp này mình sinh ra chỉ là kẻ qua đường, sống đời mờ nhạt thì cũng chả sao. NCP cũng có giá của NCP. Kẻ qua đường không xuất hiện, thì nhân vật chính diễn cho ai xem. Thôi thì, mình vui vẻ, hạnh phúc làm nhân vật phụ.

Mình có niềm tin là mỗi thứ mình gặp trong kiếp này đều có lý do gì đó. Vậy nên, khi mình còn đang thẩn thờ nhìn những kế hoạch đã vạch sẵn trong năm, từng dòng một, với những dòng cứ lập lại từ năm này sang năm khác, thì một tấm ảnh cũ xuất hiện.

Mình đang ngồi trên một sàn nhà cũ. Xung quanh là bạn bè. Tất cả điều còn trẻ. Chúng mình đang vui vẻ cười đùa quanh một chiếc nồi to đùng. Nếu mình nhớ không lầm, bên trong là cháo đặc với nấm mối miền đông. Món quà bất ngờ từ một buổi dạo quanh vườn cà phê mùa hè năm đó.

Mình quyết định tìm đến người bạn đang ngồi bên cạnh. Một combo thú vị gồm Bà Đồng + ThS Tâm Lý và Người thực hành Thiền. Sry bà nếu tui sai, nhưng đó là những gì tui nghĩ khi nhớ tớ bà. Một con người thú vị.

Lá bài đầu tiên mà bạn ý rút cho mình. Hazz. Một con người đang ngồi VIẾT sách. Vâng, đầu thì cúi gằm, ánh mắt chăm chú, ngòi bút lay động. Phía sau, thiên thần đanh đứng. Đôi cánh dang rộng, bình thản và dịu dàng.

Bạn nói với mình:

Ok Hà, mài muốn làm gì thì làm. Mài có đổi nghề, học cái gì mới, thì mài vẫn không bỏ được việc viết đâu. Cái nghiệp của mài là vậy rồi. Mài là người được chọn. Vậy nên nãy cố gắng làm thật tốt nhé. Nếu không sẽ tội cho vị thiên thần đang đứng phía sau lắm.

Tôi hỏi lại “ý mài, tao giống như một công cụ sao? Truyền tải một thông điệp gì đó, qua công việc hiện tại?”. Bạn cười.
Lá bài tiếp theo nói về việc gì đó. Kiểu như mình phải come-on đi, bộc lộ bản thân nhiều hơn. Mặc kệ đời quăng vô mặt mài điều gì. Phải đối mặt, phải chấp nhận, phải nhìn rõ cái bộ mặt xấu xí mà mài đang giấu.
Và mài cứ yên tâm đi, cho dù cả thế giới có xỉ vả, thì các vị thần vẫn ở bên cạnh mài.

Lá bài thứ ba là một lời xoa diệu. Kiểu như là năm nay sẽ khá thú vị, mài sẽ mất ít tiền, vợ chồng sẽ hạnh phúc và hòa hợp hơn, vâng vâng và mây mây. Chém vậy thôi chứ mình quên mất nó nói gì 🙂

Thật ra tarot chỉ là một cái cớ. Nói chuyện với Tâm giống như nói chuyện với bản thân mình – ẹt, giờ tui hiểu tại sao bà tên Tâm rồi – có điều bớt điên hơn. (Tưởng tượng, một con bé tự nói chuyện với mình trong căn phòng 800m2 không một bóng người – èo, nghe thôi đã hãi).

Bạn khuyên mình nên thực hành liên tục, trong 49 ngày, việc viết. Bạn bảo mình có thể mua một cuốn sổ nhỏ, mỗi ngày viết vào đó vài dòng chiêm nghiệm về cuộc đời – một kiểu tự nhận thức.

Nhưng mình nghĩ, nếu đã phải thực hành, đã phải bộc lộ bản thân, đã phải nhìn thẳng vào cái tôi khiếm khuyết, tại sao mình không trực tiếp viết trên trang cá nhân?
Không phải nổi sợ lớn nhất của mình là bị đánh giá hay sao? Vậy thì cách đơn giản nhất để vượt qua chính là come-on để người ta đánh giá.



Bình luận về bài viết này