-
Những người quen xa lạ
Đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa cho cậu biết tên, và cậu cũng chẳng hỏi. Cứ để mặc cậu nhóc với cái ‘chấp niệm’ kỳ cục ấy đi. Bởi nếu một ngày thằng bé nhớ ra chúng tôi đã gặp nhau ở đâu, có lẽ cái duyên ‘người dưng’ này sẽ mất đi vẻ… Continue reading
-
Liệu chúng ta có nên hối tiếc về 1 điều chưa xảy ra?
Tại sao phải chối bỏ cảm xúc đó? Nhiều người khuyên ta nên sống trong thực tại, nhưng chẳng phải những ước mơ, sự thất vọng và nỗi buồn của bạn cũng là một phần của thực tại đó sao? Ai bảo thực tại chỉ có thể là những thứ hữu hình? Bạn là một… Continue reading
-
Nghệ Thuật Tái Tạo Năng Lượng: Làm thế nào để “Sạc Pin” Khi Bạn Đã Cạn Kiệt
Chúng ta sợ rằng nếu ngừng lại, dòng chảy ý tưởng sẽ cạn kiệt. Nhưng sự thật thì ngược lại: Bạn không thể vắt ra những câu chữ lấp lánh từ một tâm hồn đã bạc màu. Continue reading
-
Cơn say của cái tôi tự mãn
Tôi có thể đúng về mặt chuyên môn, nhưng nếu cái giá phải trả là sự rạn nứt trong các mối quan hệ đồng nghiệp hay sự cô độc trong chính tư duy của mình, thì đó là một chiến thắng nghèo nàn. Continue reading
-
Viết những điều mình chưa biết…
Có một câu đùa thế này, các nhà văn viết về cảnh nghèo khó thì chạm lắm, nhưng viết về cuộc sống giàu sang thì cứ giả giả thế nào. Biết làm sao được, có nhà văn nào giàu đâu! Khó khăn lớn nhất của người viết có lẽ là phải mô tả một điều… Continue reading
-
3.1. Cấu trúc cuốn sách
Có rất nhiều lý thuyết khác nhau về cách cấu trúc một cuốn tiểu thuyết. Cá nhân mình thì không thật sự theo sát bất kỳ lý thuyết nào — ngoại trừ một điều duy nhất: Mọi thứ bạn viết, hoặc có thể viết ra, đều có ba phần:Khởi đầu – Phát triển – Kết… Continue reading
-
2.1. Phác thảo Chương 1 của bạn
Đã đến lúc bạn cần bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về chương đầu tiên của cuốn tiểu thuyết. Trước khi viết, bạn cần “pitch” chương một — tức là mô tả nội dung chương này trong khoảng nửa trang đến tối đa một trang. Đây là một bước rất quan trọng trong quá trình… Continue reading
-
2.1 Phát thảo nhân vật chính
Trước khi bạn bắt đầu viết, hãy dành thời gian để phát triển nhân vật chính (hoặc các nhân vật chính) của bạn. Nhân vật của bạn có thể được lấy cảm hứng từ bất cứ điều gì hoặc bất kỳ ai, nhưng mình rất khuyến khích bạn xây dựng họ dựa trên một người… Continue reading
-
1.3. Xác định “Câu hỏi kịch tính”
Và đây là một thử thách tiếp theo:Xác định “câu hỏi kịch tính” (dramatic question) của câu chuyện. Câu hỏi này có điểm giống với logline ở chỗ nó ngắn gọn và súc tích.Nhưng khác ở chỗ: Nó không mô tả câu chuyện.Thay vào đó, đây là câu hỏi bạn muốn gieo vào tâm trí… Continue reading
-
1.2. Hãy tóm tắt tiểu thuyết của bạn trong một câu
Trước khi bạn bắt đầu viết tiểu thuyết, bạn cần viết một dòng mô tả ngắn gọi là logline.Vậy logline là gì? Đây là một thuật ngữ thường được dùng trong lĩnh vực điện ảnh hoặc truyền hình, nhưng thực ra nó cũng là một công cụ rất hiệu quả để giúp bạn nắm rõ… Continue reading
-
1.1. Từ ý tưởng đến tiểu thuyết
Viết tiểu thuyết là một trải nghiệm rất đẹp.Thật tuyệt khi có thể dùng lời lẽ của chính mình để kể một câu chuyện nào đó. Một câu chuyện có thể chạm vào tâm trí người đọc, cho họ cảm nhận được suy nghĩ, cảm xúc và cuộc sống của nhân vật do mình tạo… Continue reading
-
Có những bản thảo được xuất bản – nhưng chưa hề được bắt đầu
Tôi không có vấn đề gì với AI. Tôi làm việc cùng trợ lý viết mỗi ngày. Xem như một cộng sự, thậm chí đôi khi là người nhắc tôi tỉnh táo. Tôi không tin vào ranh giới rạch ròi giữa “con người” và “máy móc”, vì rốt cuộc, bàn tay người cũng đang hiện… Continue reading
-
Một bức hình hơn trăm lời nói
Có những điều nếu viết thẳng ra sẽ bị lướt qua. Nhưng nếu biến nó thành một hình ảnh, người ta sẽ dừng lại. Không phải vì hình ảnh đó đẹp. Mà vì họ đã từng nhìn thấy nó, đâu đó trong đời. Ẩn dụ là cách để giữ lại phần mềm yếu của con… Continue reading
-
Mỗi cuộc gặp gỡ là một cuộc chia ly
Có những người từng gõ cửa mỗi ngày.Rồi họ lớn. Họ biết tự mở cửa. Và tự bước qua. Tôi không biết tại sao mình lại buồn. Chẳng ai nói lời chia tay. Không có cánh cửa nào đóng sầm lại. Chỉ thấy lòng hụt hẫng. Chúng tôi từng là một nhóm nhỏ. Làm việc… Continue reading
-
100 ngày cả làm được cái mịa gì
100 ngày Ròng rã 100 ngày… Tôi không viết được dòng nào đủ rõ để gọi là của mình. Không làm ra một sản phẩm nào khiến tôi thấy “tự hào.” Tôi không biết có ai cần cảm giác đó để sống không. Riêng tôi thì có. Tôi cần cảm giác mình đang đóng góp… Continue reading
-
Những lớp mặt nạ mang tên Ái Kỷ
Để nhân vật của bạn không nhờ và dễ nhớ Tôi không thích từ “ái kỷ”. Nghe như một bản án. Một nhãn dán. Một cách để gọi ai đó là kẻ xấu. Nhưng với người viết, ái kỷ lại là một kho báu. Vì đó không phải chỉ là đặc điểm tính cách. Mà… Continue reading
-
Khi phù thủy cũng cần khóc một chút
Ngoài mặt là phù thủy.Trong lòng là một cô gái nhỏ. Tuần vừa rồi, cô gái đó đã khóc suốt hai ngày. Còn phù thủy thì… vẫn chạy deadline, vẫn nói chuyện đàng hoàng trong các cuộc họp, vẫn dặn team đừng lo, “mọi chuyện rồi sẽ ổn”. Mình không viết status than thở. Không… Continue reading
-
Khi lòng tốt trở thành phiền nhiễu
Gần đây mình đọc được một bài viết về khái niệm “phản nghiệp”. Lý trí thì có chút hoài nghi, nhưng không hiểu sao cảm xúc lại đồng tình sâu sắc. Có những trải nghiệm trong đời sống, mình từng giúp ai đó với tất cả chân thành, nhưng kết quả lại đổ vỡ –… Continue reading
-
Giật mình thấy bản thân, trở thành phiên bản mà mình ghét nhất
Có lẽ đó là cách vũ trụ dạy ta về từ bi.Không phải bằng việc ngồi thiền và đọc kinh,mà bằng cách bắt ta trở thành phiên bản mà ta từng khinh bỉ –để biết, họ cũng từng sợ hãi như mình.Cũng từng lạc đường.Cũng từng không biết phải làm gì khác. Tôi từng tin… Continue reading
-
Có những người, dành cả tuổi trẻ, chỉ để đi lạc
Có thể bạn không sai.Bạn chỉ không đi theo tốc độ mà thế giới đang thích. Không phải ai cũng có bản đồ cho tuổi trẻ.Có người chỉ đang thở.Chậm. Lặng. Nhưng vẫn đi. Có những người, từ khi còn bé đã hiểu rõ mình là ai, muốn gì, và sẽ trở thành người thế… Continue reading
Bình luận về bài viết này