-
Một bức hình hơn trăm lời nói
Có những điều nếu viết thẳng ra sẽ bị lướt qua. Nhưng nếu biến nó thành một hình ảnh, người ta sẽ dừng lại. Không phải vì hình ảnh đó đẹp. Mà vì họ đã từng nhìn thấy nó, đâu đó trong đời. Ẩn dụ là cách để giữ lại phần mềm yếu của con… Continue reading
-
Mỗi cuộc gặp gỡ là một cuộc chia ly
Có những người từng gõ cửa mỗi ngày.Rồi họ lớn. Họ biết tự mở cửa. Và tự bước qua. Tôi không biết tại sao mình lại buồn. Chẳng ai nói lời chia tay. Không có cánh cửa nào đóng sầm lại. Chỉ thấy lòng hụt hẫng. Chúng tôi từng là một nhóm nhỏ. Làm việc… Continue reading
-
100 ngày cả làm được cái mịa gì
100 ngày Ròng rã 100 ngày… Tôi không viết được dòng nào đủ rõ để gọi là của mình. Không làm ra một sản phẩm nào khiến tôi thấy “tự hào.” Tôi không biết có ai cần cảm giác đó để sống không. Riêng tôi thì có. Tôi cần cảm giác mình đang đóng góp… Continue reading
-
Những lớp mặt nạ mang tên Ái Kỷ
Để nhân vật của bạn không nhờ và dễ nhớ Tôi không thích từ “ái kỷ”. Nghe như một bản án. Một nhãn dán. Một cách để gọi ai đó là kẻ xấu. Nhưng với người viết, ái kỷ lại là một kho báu. Vì đó không phải chỉ là đặc điểm tính cách. Mà… Continue reading
-
Khi phù thủy cũng cần khóc một chút
Ngoài mặt là phù thủy.Trong lòng là một cô gái nhỏ. Tuần vừa rồi, cô gái đó đã khóc suốt hai ngày. Còn phù thủy thì… vẫn chạy deadline, vẫn nói chuyện đàng hoàng trong các cuộc họp, vẫn dặn team đừng lo, “mọi chuyện rồi sẽ ổn”. Mình không viết status than thở. Không… Continue reading
-
Khi lòng tốt trở thành phiền nhiễu
Gần đây mình đọc được một bài viết về khái niệm “phản nghiệp”. Lý trí thì có chút hoài nghi, nhưng không hiểu sao cảm xúc lại đồng tình sâu sắc. Có những trải nghiệm trong đời sống, mình từng giúp ai đó với tất cả chân thành, nhưng kết quả lại đổ vỡ –… Continue reading
-
Giật mình thấy bản thân, trở thành phiên bản mà mình ghét nhất
Có lẽ đó là cách vũ trụ dạy ta về từ bi.Không phải bằng việc ngồi thiền và đọc kinh,mà bằng cách bắt ta trở thành phiên bản mà ta từng khinh bỉ –để biết, họ cũng từng sợ hãi như mình.Cũng từng lạc đường.Cũng từng không biết phải làm gì khác. Tôi từng tin… Continue reading
-
Có những người, dành cả tuổi trẻ, chỉ để đi lạc
Có thể bạn không sai.Bạn chỉ không đi theo tốc độ mà thế giới đang thích. Không phải ai cũng có bản đồ cho tuổi trẻ.Có người chỉ đang thở.Chậm. Lặng. Nhưng vẫn đi. Có những người, từ khi còn bé đã hiểu rõ mình là ai, muốn gì, và sẽ trở thành người thế… Continue reading
-
Nếu ta tin điều gì đó là đúng, thì ta có thể sai ở đâu?
Không phải lúc nào lòng tốt cũng mang lại điều tốt đẹp.Không phải ai cần giúp đỡ cũng cần được cứu.Nên đôi khi, hãy học cách hoài nghi –cả điều ta cho là đúng, lẫn lòng tốt tưởng như trong trẻo nhất. Có lần tôi đùa với bạn thân rằng: Mày biết phụ nữ bắt… Continue reading
-
Dịu dàng với chính mình
Có lẽ không phải ai cũng cần một kế hoạch cụ thể để sống. Có lẽ, dịu dàng với chính mình cũng là một hướng đi. Tôi không rõ ai là người đầu tiên bắt đầu trò chơi “mục tiêu một năm, mục tiêu ba năm tới là gì?”.Nhưng tôi biết có rất nhiều người… Continue reading
-
Bạn đã bóc tác câu chữ của mình sâu đến mức nào?
“Bài học về các lớp nghĩa của văn bản – và quyền tự do cuối cùng thuộc về người đọc.” Mỗi văn bản là một cánh cửa –Nhưng cánh cửa đó không mở ra thứ ta đặt vào,mà mở ra thứ mà người khác đang mang sẵn trong tay. Bạn có thể bóc cả ngàn… Continue reading
-
Nhìn rõ 15: Khuất
Bài 15 – Được thấy Ánh sáng của những người phía sau Có những người không được gọi là nhân vật chính.Cũng không phải nhân vật phụ.Thậm chí, trong bảng phân vai của đời làm sáng tạo,tên họ không nằm ở đâu cả. Họ là người gửi tin nhắn sửa lỗi chính tả lúc nửa… Continue reading
-
Bước tiếp 26: Đủ
Khi ta có giá trị đủ lớn để không thể quyết định vội vàng và mục tiêu quá dài để hoàn thành nhanh chóng Có những người mãi không bước được.Không phải vì họ lười.Mà vì họ không có một mục tiêu đủ ngắn,Cũng không có một giá trị đủ nhỏđể cho phép mình bắt… Continue reading
-
Nhìn 19: Lấp lánh
Không phải Bắc Đẩu – nhưng Orion vẫn rực sáng Người ta thường nói về Bắc Đẩu như một biểu tượng của ánh sáng và định hướng. Là chòm sao sáng nhất. Là nơi người lạc đường nên ngẩng nhìn để tìm lại phương hướng. Tôi cũng từng như vậy – cố gắng nhìn theo… Continue reading
-
Lặng 1: Chìm
“Có những điều chỉ sáng tỏ khi ta ngừng vội vã. Như vũng nước đục, chỉ trong tĩnh lặng, lớp bụi mờ mới lắng xuống, để ta soi rõ chính mình.” Tôi trở về nhà, thả người xuống chiếc giường cũ. Tấm nệm khô cứng, đẫm mồ hôi. Có lẽ tôi đã quên thay tấm… Continue reading
-
Nỗi sợ tầm thường
Tôi không biết mình đã xem bộ phim ấy vì điều gì.Chỉ là một cú click muộn, giữa một đêm không ngủ – như mọi đêm khác. Một vụ rơi máy bay. Một nhóm trẻ em mất tích. Một khu rừng cũ kỹ.Chẳng có gì đặc biệt. Tôi chỉ định xem lướt qua rồi thôi.… Continue reading
-
Nghệ thuật sắp đặt cảm xúc và đối lập
Từ bộ phim tài liệu: Những đứa trẻ mất tích trong rừng Amazon. Dưới đây là những điều ta có thể học – và thậm chí đưa vào chính cách viết, cách kể chuyện, hay cách thiết kế nội dung của mình. Những đứa trẻ mất tích… 4 đứa trẻ biến mất sau tai nạn… Continue reading
-
Cái sự tối của một con người
Người ta dành cả đời để tìm ra nhân dạng thật sự của mình.Tôi thì làm mấy trò vớ vẩn như đo lường mức độ “bóng tối” của bản thân, chỉ để biết chắc rằng tôi không ác như mấy đứa em tôi đồn đãi. Chúng nó bảo tôi máu lạnh, tôi bảo tôi chỉ… Continue reading
-
Em vui là được!
“Nhiều người không nhận ra họ đang phân biệt giới tính mềm – vì mọi thứ được gói gọn trong sự lịch thiệp và tử tế.” Sáng nay, tôi dự định viết bài bài về hiện tượng – ý là tôi cũng không tìm được từ vựng thích hợp, để mô tả. Cụ thể, trong… Continue reading
-
DARK TRIAD – HIỂU VỀ BỘ BA BÓNG TỐI VÀ ỨNG DỤNG TRONG VIẾT LÁCH
Khi nhắc đến những nhân vật cuốn hút, quyền lực nhưng nguy hiểm, ta thường nghĩ đến những kẻ thông minh, có khả năng kiểm soát tình huống, đôi khi vô cùng quyến rũ, nhưng bên trong lại ẩn chứa một mặt tối khó lường. Trong tâm lý học, có một thuật ngữ mô tả… Continue reading
Bình luận về bài viết này