Freemum

BÊN HIÊN NHÀ, VIẾT VỀ CHÍNH TA


SỬA BẢN THẢO LẦN … BAO NHIÊU CHẢ NHỚ

Mấy hôm nay, mình bon chen vô group những tác giả viết truyện mạng. À quên nói, từ tháng 4 năm nay, mình đã chuyển từ người viết phi hư cấu vô danh sang người viết hư cấu không ai biết đến 😀

Trở lại, mục tiêu mình tham gia nhóm tác giả trẻ là muốn biết nền tảng nào trả nhuận tốt, độc giả thích gì và họ mong đợi một tác phẩm ra sao. Việc đăng truyện theo chương lên nền tảng cũng giúp mình có thêm động lực và kỷ luật.

Giả sử được đón nhận, được nhà phát hành nào đó mua bản thảo, mình nghĩ, bản thân sẽ rất hạnh phúc. Nếu không, chỉ cần thấy dòng bình luận của bạn đọc, mình cũng rất vui rồi.

Bỏ ra vài chục triệu để in sách, với mình, không phải chuyện lớn. Mình đã hỗ trợ hơn 50 tác giả tự xuất bản và hiểu rõ đường ngang ngõ dọc trong ngành. Mình đã thôi mơ mộng rằng sẽ có ai đó tới nói, ồ, bản thảo bạn tốt quá, để tớ bỏ tiền ra in cho.


Nhưng sự thật là, trong các nhóm tác giả, chỉ toàn công kích cá nhân. Từ việc dùng một từ lạ, sử dụng AI cho bìa và minh hoạ, để việc đặt trên nhân vật theo kiểu lậm Trung, tới cách nói chuyện không chừng mực trong những nhóm chat thân mật.


Đúng là, trong giới văn học mạng Việt Nam, có một vài tác giả có thu nhập cao từ lượt view, nhưng số đó không nhiều. Chủ yếu các tác giả sẽ vừa học, vừa làm và viết cho vui làm chính.

Có bạn chia sẻ viết từ lớp 5, nay đã lớp 10 (thật sự nể – nếu mẹ các bạn giống mẹ mình, thì mình nghĩ bạn này phải lén lút viết trong chăn) bạn làm gì có kinh phí để thuê người vẽ bìa. Chừng nào in ấn thì sẽ thuê người vẽ, chứ đăng mạng có 5-7 lượt view.

AI đã đạp đổ chén cơm của nhiều người, trong đó có mình. Mình nghĩ mọi người có quyền bức xúc về nó. Nhưng chúng ta phải chấp nhận nó thôi! Càng chấm nhận sớm, bạn càng có những hành động đúng đắn và đúng lúc.


Hình như đi xa quá rồi…

Đầu năm, mình đăng ký 1 khoá học viết từ 1 trường ĐH cũng khá có tiếng. Đùng một phát, mình biết bài tập của mình được chấm bằng AI.

Hơi hoang mang, nhưng lỡ rồi, bước tiếp chứ sao.

Và sau 3 bài tập, mình chợt nhận ra mình thích anh giáo sư AI này như thế nào. À, không phải kiểu thích vì nó thảo mai, khen mình tài giỏi này nọ như bé ChatGPT đâu.

Ví dụ như, ẻm nói (sau 1 vài câu khen vô thưởng vô phạt)

… nhưng chương này của bạn đặt đâu cũng được, bạn cần phải lập lại 1 ý gì đó ở chương trước trong đoạn đầu, để người đọc có thể liên kết…

Mình sửa lại, và, nó thật sự hiệu quả.

Điều gì hiệu qủa thì mình ủng hộ. Dù mình biết, tham gia khoá học này, tức là mình đã đạp đổ chén cơm của nhiều người thầy đang dạng viết ngoài kia.


Thị trường sẽ ngày càng xuất hiện nhiều các sản phẩm, dịch vụ AI. Giống như hàng công nghiệp sẽ thay thế hàng thủ công. Người viết và người vẽ minh hoạ rồi sẽ giống cô thợ may nhìn những kệ hàng quần áo may sẵn.

Cô ấy không thể đốt nhà máy, để khách hàng tới nhà bạn may đồ. Nhưng cô ấy có thể giữ chân được những khách hàng phù hợp bằng cách nâng cao tay nghề, thay đổi dịch vụ và TẬP TRUNG vào những khách hàng thích sự vừa vặn, chỉnh chu của hàng may.

Dù thế nào, vẫn phải bước tiếp thôi. Mọi thứ rồi sẽ ổn



Bình luận về bài viết này