Freemum

BÊN HIÊN NHÀ, VIẾT VỀ CHÍNH TA


Tác giả sẽ trưởng thành cùng trang viết của mình

Gặp lại một tác giả sau hai năm, và đúng như anh chia sẻ, anh đã khác xưa rất nhiều…

Hai năm trước, anh trao cuốn sách đầu tiên của mình cho chúng tôi.

Có nghi ngờ, có lo lắng. Một phần, anh sợ rằng chúng tôi sẽ phá nát tác phẩm của anh. Thêm thắt, chỉnh sửa hay làm cái gì đó. Một phần, anh ấy chưa hiểu quy trình làm việc của các đơn vị xuất bản. Có lẽ nhưng mọi khách hàng mới, anh ấy lo lắng chúng tôi vẽ vời thêm các tác vụ không cần thiết.

Anh nghĩ, chỉ cần đưa vô máy in là in thôi. Anh không muốn chúng tôi thay đổi bất cứ thứ gì trong bản thảo. Vì cuốn sách chính là anh! Anh lo ngại rằng chúng tôi sẽ làm mất đi chất riêng của mình…

Cuốn sách ấy bị 1 nhà xuất bản từ chối vì không đúng ngữ pháp Tiếng Việt.

Cuốn sách cũng đã qua một lần biên tập, và theo tác giả nói, không còn là của anh! Và anh yêu cầu chúng tôi phải “gắp bỏ” những thứ dư thừa ấy, trả lại bản thảo nguyên bản.

Tác giả có cách viết rất đặt biệt. Anh thích các câu ngắn và thường ngắt câu đột ngột. Chúng tôi hay nói đùa, anh ghét dấu phẩy. Đúng vậy, toàn bộ cuốn sách không có lấy 1 dấu phẩy.

Tôi nghĩ, cách anh viết giống như cách anh chạy. Dồn dập, gấp gáp. Tôi có thể thấy nhịp điệu của từng bước chân vội vã qua câu chữ.

Nhưng, dù thế nào, cuốn sách cũng sẽ không được cấp phép, nếu nó không đảm bảo đúng các nguyên tắt viết Tiếng Việt.

Không còn cách nào khác, anh đồng ý để chúng tôi chỉnh sửa – với sự dè dặt và gần như phòng thủ – anh không muốn cuốn sách biến chất. Anh kiểm tra từng chỗ sửa, so sánh hai bản thảo và đặt câu hỏi về bất cứ sự thay đổi nào.

Cuối cùng, cuốn sách cũng hoàn thành và may mắn bán hết 1000 bản trong tháng đầu tiên.


Lần này gặp lại, tôi vẫn hỏi anh câu hỏi cũ: Anh có yêu cầu đặt biệt nào với biên tập viên không?

Anh cười, vẫn là cố gắng giữ nguyên vẹn văn phong của anh. Rồi anh nói thêm, nhưng lần trước em đã làm rất tốt rồi!

Thật vậy, tôi đã qua cái tuổi tự cho là mình đúng và “mắc sửa” khi thấy ai đó viết khác mình.

Tôi đã học được cách đọc tác giả và trân trọng tác giả qua từng câu chữ.

Tất cả những gì được gọi là hay, đẹp không có nhiều ý nghĩa nếu tác giả không cảm thấy mình trong đó. Nếu tác giả không tự tin để nói: đây là cuốn sách do TÔI viết ra.


Có lẽ, nghề nào cũng vậy, chúng ta sẽ cảm thấy hạnh phúc và tự hào khi khách hàng quay lại. Tin tưởng và cởi mở hơn.

Chúc anh tiếp tục bán hết cuốn sách trong tháng đầu tiên xuất bản và bước qua bên kia giới hạn của mình!



Bình luận về bài viết này