Mình và 1 cô bạn IT giữa trưa nắng nóng không ngủ, tám qua tám lại về 2 kênh YouTube chúng mình mới xây.
Kênh của mình phát triển nhanh hơn, nhưng mình đoán sẽ không kiếm tiền được bền lâu, vì nó không “xanh”.
Kênh của bạn mình ngược lại, “xanh” thì có “xanh”, nhưng chưa “lên” được.
Bạn nói, tui định để tới nghỉ hưu mới thu hoạch.
Mình hành động như 1 đàn châu chấu. Càng quét thật nhanh rồi bỏ chạy, mặc kệ hậu quả phía sau thế nào. Bạn như người làm vườn, chăm bẵm từng chút một.
Nhưng có 1 điểm chung, bọn mình thích thử thách. Không ngại thử, không ngại sai và chưa bao giờ cho phép bản thân được “cũ kỹ”.
Nói qua nói lại, bọn mình lại chuyển qua chủ đề AI.
Bạn khen ChatGPT, vì những thứ gì đó liên quan tới xử lý dữ liệu, mô hình học máy bên trong. Mình thì mê Gemini, bởi hệ sinh thái đa dạng…
Đang hồi cãi nhau gay gắt, bạn phì cười.
Nãy giờ tui với bà đang ông nói gà bà nói vịt á. Đúng ha, mình nhìn các ứng dụng với góc độ người tiêu dùng, thích trả tiền ít mà hít hàng thơm. Bạn là dân công nghệ, bạn nhìn dưới góc độ nào đó mình không biết.
Nghĩ lại, tình bạn này khá kỳ lại. Chúng mình làm việc chung 1 chỗ, khác phòng ban, gần như không tiếp xúc.
Vào năm trước mùa dịch, bạn đi ngang mình, nói, nghỉ ngơi nhiều vào, nhìn bà như người sắp chết.
Năm đó mình vừa sinh xong, đang làm nội dung cho một nền tảng bán khoá học trực tuyến. Sống đúng theo châm ngôn: con thức thì mẹ dỗ, con ngủ thì mẹ làm.
Không ai nhắc mình phải nghỉ ngơi. Hoặc giả thỉnh thoảng, mình buông máy nằm 1 chút thì sẽ có người góp ý phải làm thêm này làm thêm kia. Dường như phụ nữ mà rảnh rỗi sớm muộn gì cũng sẽ là tội đồ của xã hội.
Tất nhiên, mình cũng không nghỉ ngơi ngay lập tức như lời bạn nói. Mình vẫn tiếp tục làm việc theo kiểu điếc không sợ súng thêm vài năm nữa, cho đến khi thể xác và tinh thần gục gã hoàn toàn.
Sau này, dù đã qua lại nhiều với nhau hơn, bọn mình vẫn thường xuyên duy trì kiểu giao tiếp lạc tông như vậy. Nhưng dường như không đứa nào phàn nàn gì.
Được một lúc, khung chat lại im bặt. 13h00. Có lẽ bạn đã làm việc, và mình cũng thế.
Không một lời từ biệt, không một câu khách sáo. Khung chat của những người bạn cứ sáng, cứ tắt, chỉ vậy thôi…
Bình luận về bài viết này