-
“Show, Don’t Tell”: Đừng kể, hãy để trang viết tự cất lời
“Hãy mô tả chứ đừng chỉ kể lễ” – nghe thì đơn giản, nhưng khi bắt tay vào làm, chúng ta mới thấy chẳng hề dễ dàng. Thực chất, dù viết theo cách nào, chúng ta vẫn đang làm công việc của một người kể chuyện. Tôi từng tự hỏi: Nếu vẫn là kể, thì… Continue reading
-
Bạn bận rộn để làm việc hiệu quả hay chỉ đang tìm cách phớt lờ cảm xúc của mình?
Đã bao giờ bạn tự hỏi, danh sách việc cần làm dài dằng dặc kia là một nấc thang giúp bạn đi lên, hay thực chất… là một tấm khiên để bạn che chắn cho những nỗi buồn chưa được gọi tên? Continue reading
-
Phía sau một bản thảo: Khi lòng can đảm lớn hơn cả kỹ năng
Trong thế giới của những người làm nghề chữ nghĩa, tôi biết rất nhiều cây bút tài năng, những người có vốn từ vựng phong phú và tư duy sắc sảo, nhưng bản thảo của họ vẫn mãi nằm im trong ngăn kéo. Họ sợ. Họ sợ sự phán xét, sợ những “nhát cắt” của… Continue reading
-
Liệu chúng ta có nên hối tiếc về một phiên bản cuộc đời chưa từng xảy ra không?
Chúng ta ai cũng có một danh sách những “phiên bản cuộc đời chưa từng xảy ra”. Một cuộc tình đã lỡ… một sự nghiệp rực rỡ ở một thành phố khác… hay đơn giản là một ước mơ lớn mà ta chưa kịp chạm tới. Continue reading
-
Hành trình “lột xác” cuốn cẩm nang mưu sinh xứ người từ dữ liệu khô khan thành “Tự truyện hướng dẫn”
Biên tập một cuốn sách không chỉ là sửa lỗi chính tả hay sắp xếp câu chữ. Đó là quá trình thấu hiểu độc giả mục tiêu và bảo vệ “tiếng nói” của tác giả. Continue reading
-
Những món quà không ghi tên người nhận
Có bao giờ bạn tự hỏi: Phải chăng đâu đó ngoài vũ trụ kia, có một “tổng đài định mệnh” đang miệt mài đóng gói những thử thách, rồi thỉnh thoảng lại quẳng thẳng vào đời mình? Giống như cách mấy bạn sinh viên đi phát tờ rơi, cố nhét cho bằng hết 500 tờ… Continue reading
-
Những người quen xa lạ
Đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa cho cậu biết tên, và cậu cũng chẳng hỏi. Cứ để mặc cậu nhóc với cái ‘chấp niệm’ kỳ cục ấy đi. Bởi nếu một ngày thằng bé nhớ ra chúng tôi đã gặp nhau ở đâu, có lẽ cái duyên ‘người dưng’ này sẽ mất đi vẻ… Continue reading
-
Liệu chúng ta có nên hối tiếc về 1 điều chưa xảy ra?
Tại sao phải chối bỏ cảm xúc đó? Nhiều người khuyên ta nên sống trong thực tại, nhưng chẳng phải những ước mơ, sự thất vọng và nỗi buồn của bạn cũng là một phần của thực tại đó sao? Ai bảo thực tại chỉ có thể là những thứ hữu hình? Bạn là một… Continue reading
-
Nghệ Thuật Tái Tạo Năng Lượng: Làm thế nào để “Sạc Pin” Khi Bạn Đã Cạn Kiệt
Chúng ta sợ rằng nếu ngừng lại, dòng chảy ý tưởng sẽ cạn kiệt. Nhưng sự thật thì ngược lại: Bạn không thể vắt ra những câu chữ lấp lánh từ một tâm hồn đã bạc màu. Continue reading
-
Cơn say của cái tôi tự mãn
Tôi có thể đúng về mặt chuyên môn, nhưng nếu cái giá phải trả là sự rạn nứt trong các mối quan hệ đồng nghiệp hay sự cô độc trong chính tư duy của mình, thì đó là một chiến thắng nghèo nàn. Continue reading
-
Viết những điều mình chưa biết…
Có một câu đùa thế này, các nhà văn viết về cảnh nghèo khó thì chạm lắm, nhưng viết về cuộc sống giàu sang thì cứ giả giả thế nào. Biết làm sao được, có nhà văn nào giàu đâu! Khó khăn lớn nhất của người viết có lẽ là phải mô tả một điều… Continue reading
-
3.1. Cấu trúc cuốn sách
Có rất nhiều lý thuyết khác nhau về cách cấu trúc một cuốn tiểu thuyết. Cá nhân mình thì không thật sự theo sát bất kỳ lý thuyết nào — ngoại trừ một điều duy nhất: Mọi thứ bạn viết, hoặc có thể viết ra, đều có ba phần:Khởi đầu – Phát triển – Kết… Continue reading
-
2.1. Phác thảo Chương 1 của bạn
Đã đến lúc bạn cần bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về chương đầu tiên của cuốn tiểu thuyết. Trước khi viết, bạn cần “pitch” chương một — tức là mô tả nội dung chương này trong khoảng nửa trang đến tối đa một trang. Đây là một bước rất quan trọng trong quá trình… Continue reading
-
2.1 Phát thảo nhân vật chính
Trước khi bạn bắt đầu viết, hãy dành thời gian để phát triển nhân vật chính (hoặc các nhân vật chính) của bạn. Nhân vật của bạn có thể được lấy cảm hứng từ bất cứ điều gì hoặc bất kỳ ai, nhưng mình rất khuyến khích bạn xây dựng họ dựa trên một người… Continue reading
-
1.3. Xác định “Câu hỏi kịch tính”
Và đây là một thử thách tiếp theo:Xác định “câu hỏi kịch tính” (dramatic question) của câu chuyện. Câu hỏi này có điểm giống với logline ở chỗ nó ngắn gọn và súc tích.Nhưng khác ở chỗ: Nó không mô tả câu chuyện.Thay vào đó, đây là câu hỏi bạn muốn gieo vào tâm trí… Continue reading
-
1.2. Hãy tóm tắt tiểu thuyết của bạn trong một câu
Trước khi bạn bắt đầu viết tiểu thuyết, bạn cần viết một dòng mô tả ngắn gọi là logline.Vậy logline là gì? Đây là một thuật ngữ thường được dùng trong lĩnh vực điện ảnh hoặc truyền hình, nhưng thực ra nó cũng là một công cụ rất hiệu quả để giúp bạn nắm rõ… Continue reading
-
1.1. Từ ý tưởng đến tiểu thuyết
Viết tiểu thuyết là một trải nghiệm rất đẹp.Thật tuyệt khi có thể dùng lời lẽ của chính mình để kể một câu chuyện nào đó. Một câu chuyện có thể chạm vào tâm trí người đọc, cho họ cảm nhận được suy nghĩ, cảm xúc và cuộc sống của nhân vật do mình tạo… Continue reading
-
Có những bản thảo được xuất bản – nhưng chưa hề được bắt đầu
Tôi không có vấn đề gì với AI. Tôi làm việc cùng trợ lý viết mỗi ngày. Xem như một cộng sự, thậm chí đôi khi là người nhắc tôi tỉnh táo. Tôi không tin vào ranh giới rạch ròi giữa “con người” và “máy móc”, vì rốt cuộc, bàn tay người cũng đang hiện… Continue reading
-
Một bức hình hơn trăm lời nói
Có những điều nếu viết thẳng ra sẽ bị lướt qua. Nhưng nếu biến nó thành một hình ảnh, người ta sẽ dừng lại. Không phải vì hình ảnh đó đẹp. Mà vì họ đã từng nhìn thấy nó, đâu đó trong đời. Ẩn dụ là cách để giữ lại phần mềm yếu của con… Continue reading
-
Mỗi cuộc gặp gỡ là một cuộc chia ly
Có những người từng gõ cửa mỗi ngày.Rồi họ lớn. Họ biết tự mở cửa. Và tự bước qua. Tôi không biết tại sao mình lại buồn. Chẳng ai nói lời chia tay. Không có cánh cửa nào đóng sầm lại. Chỉ thấy lòng hụt hẫng. Chúng tôi từng là một nhóm nhỏ. Làm việc… Continue reading
Bình luận về bài viết này