“Hôm nay mẹ nói, sẽ cho bản thân nghỉ 1 ngày mà”- anh lớn nhắc nhở khi thấy mình mở laptop. Buổi sáng, mình đã nói với 2 bạn, hôm nay mình sẽ lười, dẫn các bạn đi ăn nướng.
Mình lại gập máy, nằm bẹt dí trên giường, vừa chơi game với con lớn, vừa chơi trò “phê bình nghệ thuật” với con nhỏ. Trong lòng thở dài, mai lại phải làm bù hết giờ nghỉ trưa.
Cuộc đời không chỉ 1 lần nghiền nát ước mơ. Chờ đợi ta sau những ngày dài nỗ lực có thể là thất bại không thể giải thích được.
Buông. Mình muốn chọn buông.
Thành công trong công việc. Thành công trong việc nuôi dạy con cái. Thành công theo cách nhìn nhận của cuộc đời. Quá nhiều trách nhiệm dè nặng trên đôi vai nhỏ bé.
Nhưng khi mình chọn cuộc sống có con cái, mình đã mất quyền buông!
Vậy nên, nghỉ một chút thôi, rồi mai lại tiếp tục tiến lên. Nếu cuộc sống dễ dàng, thì có gì đáng mong đợi!
Bình luận về bài viết này