“Con nghĩ mẹ nên làm youtuber đi” – là lời khuyên từ anh con 10 tuổi, khi mình hỏi ảnh rằng nên xây kênh trên nền tảng nào.
Lý do bạn đưa ra là TikTok không lành mạnh cho mẹ. Nền tảng này hay phân phối nội dung không đúng nhu cầu của bạn, nên cũng sẽ không giúp đưa content của mẹ đến khách hàng mục tiêu. Bạn còn nói, bạn vẫn tích xem clip trên Youtube hơn, vì cảm giác nội dung trên Youtube chỉnh chu, trọn vẹn. Và vì, mẹ đã làm Youtuber rồi, giờ quay lại sẽ dễ hơn.
Đôi khi, trẻ con có những lời khuyên sâu sắc, kể cả cu em 5 tuổi nhà mình. Thỉnh thoảng mình phải dừng lại và hỏi “con học điều này từ đâu”.
Thật ra, mình không bao giờ xem con là quá nhỏ để hiểu vấn đề nào đó. Câu nói “khi nào lớn, con sẽ hiểu” không tồn tại trong kịch bản giao tiếp của mình.
Bất cứ chủ đề gì, mình cũng tìm ra cách lý giải theo hướng dễ hiểu nhất. Để con có suy nghĩ đúng đắn nhất về cuộc đời, để con có cơ hội phát triển khả năng phản biện, để con tự tin đưa ra ngày một nhiều câu hỏi sâu sắc hơn.
Và rồi, đến lúc nào đó, con sẽ trở thành người tư vấn cho bạn!
Thật sự, việc mở lại kênh Youtube cứ luẩn quẫn trong đầu mình suốt mấy tuần nay. Nhưng, như châm ngôn sống của mình – việc nào có thể để đến ngày mai, thì hôm nay đừng làm – mình lại tiếp tục trì hoãn.
Có một nỗi sợ, cũng không biết có phải là sợ thất bại hay không. Mình hiểu rất rõ kênh Youtube hay Tiktok của mình, cũng giống trang web này, chả có ai quan tâm. Nhưng cái cảm giác thấy bản thân tầm thường vô cùng khó chịu. Thà không làm, không ai biết mình dở. Chứ làm rồi, người ta càng khẳng định là mình dở hơn.
Thỉnh thoảng, mình có cảm giác bản thân không đủ mạnh mẽ để là một người mẹ. Hay nói đúng hơn là tấm gương để con cái nhìn vào. Đôi khi, nhìn lại quãng đường dài, mình nhận ra, chính con cái mới là điểm tựa, để mình dũng cảm bước tới. Tiến về phía trước. Mạo hiểm, để chuyển mình.
Bình luận về bài viết này