Cũng chả sao, mình bịa ra 1 cái là được!
Anh nói, mình vẫn còn có thể phát triển hơn nữa, nhưng chẳng hiểu sao mình vẫn chọn cuộc sống bình bình…
Nhìn một vòng xung quanh mình. Chẳng có người mẹ 2 con nào với 3 công việc trên tay vẫn yên bình ngủ gần 8 tiếng một ngày. Câu cửa miệng của mình là lười và kệ đi. Nói một cách đơn giản, mình gần như không “cố thêm 1 chút”.
Ngồi xuống, mình nghĩ về kế hoạch của năm sắp tới. Không có gì cả!
Mình không có điều gì đặt biệt để làm. Không mục tiêu hay ước mơ gì mới. Nói trắng ra, mình chẳng có động lực để làm bất cứ việc gì nữa. Chỉ tiếp tục tồn tại – thế thôi!
Tuần trước, team mình có ngồi lại và bàn về một dự án mới. Dự án này liên quan tới khát khao bất tử của con người. Những con người tinh hoa của xã hội, họ biết rằng thời gian là hữu hạn, nên muốn để lại gì đó cho con cái, cho nhân loại. Và chúng mình sẽ giúp họ tạo nên một sản phẩm, một di sản, giúp câu chuyện – cuộc đời – của họ trường tồn qua năm tháng!
Mấu chốt của câu chuyện này là khách hàng của tụi mình đều có khát khao đó và nhiều bạn trong team của mình cũng vậy. Riêng mình thì không!
Tự nhiên nhận ra, mình không có mong cầu gì đặt biệt. Như thế mình chỉ là một NPC trong game, xuất hiện ở map này cho đủ chỗ, chứ chẳng để làm gì.
Bởi vì không có mục tiêu hay khát khao đủ mạnh, mình phải tự bịa ra mục tiêu lớn cho bản thân: sống vì con cái! Một một tiêu giả, nhưng đủ mạnh và cũng hợp lý.
Bạn hỏi: Giả vờ như vậy có hiệu quả không chị?
Câu trả lời là có, mục tiêu giả cũng như giả dược trong y học, vẫn mang lại hiệu quả! Nhưng vì không thật, nên mình buột phải nhắc tới nó thường xuyên.
Nói dối nhiều lần thì ngay cả người nói dối cũng tự thuyết phục! Thôi kệ đi, dù sao bịa đại một mục tiêu vẫn tốt hơn là ngồi giải thích lòng vòng cho người khác hiểu:
Tôi chẳng có mục tiêu gì lớn lao cả, ngoài việc phải làm hết những gì tôi cần phải làm.
Bình luận về bài viết này