Thủ tục kết thúc năm của mình là book 1 giờ tâm sự cùng chuyên gia tâm lý aka con bạn. Thiệt tình, tám chuyện phiếm với bạn mà cũng phải trả tiền…
Mất khoảng 40 phút thì mình mới bước vào nội dung chính của buổi tư vấn. À thì, mình bị khùng. Kiểu là, đặt bản thân vào trung tâm quá. Mình nói với bạn là mình thất vọng về một người, khi mình đối xử với người ấy ở mức 8 điểm (và nghĩ người ấy cũng coi mình ở mức 7), nhưng cuối cùng thì mình chợt nhận ra có lẽ ở mức 5.
Thì sao? Con bạn hỏi. Rồi mày buồn gì. Mày buồn vì mày chợt nhận ra mày ngu à!
Hổng biết nữa, thật đấy!
Chỉ cảm giác buồn thôi. Muốn từ bỏ. Kiểu vậy…
Mình buồn vì mình đòi hỏi quá nhiều ở người khác, rồi khi không được như mong đợi, mình lại đi trách người ta. Ủa alo!
Mình thì mở miệng ra lại nói kiểu thích sống CHÍNH DANH, nhưng thực tế lại thích trộn lẫn vai trò, để rồi oánh trách số phận, lòng người nóng lạnh.
Chính danh của Khổng Tử thường được tóm gọn trong 1 câu: Danh bất chính thì ngôn bất thuận. Nôm na, thầy ra thầy, trò ra trò, cha ra cha, con ra con. Mình mang danh nào, phải hành động cư xử theo danh đó. Đóng vai con mà nói chuyện như cha thiên hạ thì không được!
Danh phải xứng với thực, nếu không thế giới sẽ hỗn loạn.
Quay trở lại về câu chuyện không đầu không đuôi của mình. Công việc là công việc, mối quan hệ giữa những người trong công việc là mối quan hệ đồng nghiệp, không phải gia đình.
Mình có quyền xem người khác thân thiết như người ra và hỗ trợ họ, NHƯNG mình có quyền yêu cầu họ cũng phải đổi xử với mình như vậy!
Cơ bản vẫn là mình chưa hiểu rõ vị trí của mình, hoặc hiểu rồi nhưng tự lừa dối bản thân, nghĩ rằng mình QUAN TRỌNG và ĐÁNG GIÁ hơn những gì mình đang có.
Danh phải xứng với thực! Thực tế lên baby ơi…
Để tồn tại trong thế giới hỗn loạn này, mình phải tỉnh táo lên. Mở mắt ra và nhìn rõ, không phải về người khác, mà nhìn rõ bản thân mình! Vậy nha, nhìn kỹ thì không mất 700k cho con bạn mà mỗi lần gặp, nó đều chửi mình ngu….
haizzz
Bình luận về bài viết này