Giả sử tôi có thể quay lại năm 19 tuổi.
Lần này, tôi sẽ không ngây thơ nữa.
Tôi sẽ mua Bitcoin sớm, đầu tư vào những cổ phiếu tăng trưởng mạnh nhất. Tôi sẽ học thêm vài ngoại ngữ, đọc những cuốn sách mà lẽ ra tôi nên đọc, rèn luyện kỷ luật, chăm sóc bản thân một cách nghiêm túc.
Tôi sẽ không để lãng phí thời gian vào những thứ vô nghĩa. Tôi sẽ thành công sớm hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, có cuộc sống mà tôi từng nghĩ là lý tưởng.
Nhưng tôi tin, bằng cách nào đó, tôi cũng sẽ lại trở thành tôi của ngày hôm nay và tiếp tục hối tiếc quá khứ mà thôi.
Người ta hay nói: “Bạn sẽ hối tiếc vì những gì bạn không làm hơn là những gì bạn đã làm.”
Nhưng nếu nhìn lại, tôi chưa bao giờ thật sự “không làm”.
Tôi đã chọn đi học thay vì khởi nghiệp. Tôi đã chọn ở lại thay vì ra đi. Tôi đã chọn con đường này, đồng nghĩa với việc tôi không chọn những con đường khác.
Rõ ràng, sự hối tiếc không đến từ việc tôi đã “không làm một điều gì đó”, mà từ việc tôi chỉ có thể chọn một con đường chứ không không phải chọn tất cả.
Nếu tôi đã chọn đi xa, tôi sẽ tiếc vì không ở lại.
Nếu tôi đã chọn ở lại, tôi sẽ tiếc vì không dám đi xa.
Nếu tôi đã chọn an toàn, tôi sẽ tiếc vì không đánh cược.
Nếu tôi đã chọn đánh cược, tôi sẽ tiếc vì không giữ lấy sự ổn định.
Không phải tôi đã chọn sai, mà là vì tôi không thể nào sống trọn vẹn tất cả những khoảnh khắc khắc, cuộc đời khác. Hối tiếc, không phải vì tôi thất vọng về chính bản thân mình, mà vì tôi đã tham vọng được sống thêm cuộc đời của những người khác.
Nếu Tôi Quay Lại, Tôi Có Chắc Sẽ Chọn Khác Đi Không?
Nếu tôi có thể quay về tuổi 19, mang theo tất cả những gì tôi biết bây giờ, tôi có chắc rằng tôi sẽ đi một con đường khác?
Tôi không nghĩ vậy.
Ở tuổi 19, tôi không biết những gì tôi biết ở hiện tại. Tôi đã chọn con đường này với tất cả sự hiểu biết, nỗi sợ hãi, kỳ vọng và giới hạn của mình khi đó. Tôi đã chọn theo cách mà tôi của ngày ấy có thể chọn – có thể nói – con đường duy nhất tôi, tuổi 19, có thể đi.
Và lúc này, tôi ngồi đây, nghĩ về phiên bản tuổi 19 của mình. Chợt nhận ra, ai đó của mười, hai mươi năm sau nữa, đang nhìn về tôi của hiện tại và nghĩ:
“Giá mà tôi đã làm khác đi khi 30…”
Chẳng cần một cỗ máy thời gian, hay một phép màu, chúng ta vẫn đang sống trong quá khứ của chính mình mà không hề hay biết. Nếu tôi thực sự tin rằng quá khứ quyết định tương lai, thì tương lai cũng sẽ được quyết định bởi chính tôi của hiện tại.
Và nếu tôi cứ nghĩa về những giây phúc đã cũ, có lẽ là, tôi cũng quên sống cho hôm nay.
Hiện Tại Là Điều Duy Nhất Tôi Có Thể Thay Đổi
Tôi không thể thay đổi quá khứ.
Nhưng tôi có thể thay đổi chính mình ngay lúc này.
Nếu tôi cứ tiếp tục tiếc nuối, thì 10 năm nữa tôi cũng sẽ lại tiếc nuối về thời điểm này. Nếu tôi cứ tiếp tục sống trong “giá như”, tôi sẽ không bao giờ thực sự sống.
Có lẽ, một ngày nào đó, tôi sẽ lại nhìn về khoảnh khắc này và tự hỏi:
“Giá mà tôi đã cố gắng hơn khi tôi 30…”
Hoặc, tôi có thể làm gì đó ngay bây giờ.
Lần này, tôi không cần quay lại để thay đổi quá khứ.
Tôi chỉ cần sống đủ trọn vẹn để không cần phải quay lại nữa.
Bình luận về bài viết này