Freemum

BÊN HIÊN NHÀ, VIẾT VỀ CHÍNH TA


Nỗi sợ tầm thường

Tôi không biết mình đã xem bộ phim ấy vì điều gì.
Chỉ là một cú click muộn, giữa một đêm không ngủ – như mọi đêm khác.

Một vụ rơi máy bay. Một nhóm trẻ em mất tích. Một khu rừng cũ kỹ.
Chẳng có gì đặc biệt. Tôi chỉ định xem lướt qua rồi thôi.

Nhưng rồi tôi không rời mắt được.
Không vì câu chuyện.
Mà vì cách nó cứ lặng lẽ nắm lấy tôi, bằng những thứ không lời.

Tiếng tù và vang lên từ đâu đó giữa rừng – lúc có, lúc không.
Không báo hiệu. Không nhấn mạnh. Không dẫn dắt.
Chỉ là… có mặt.
Như một lời thì thầm không phải dành cho tôi, mà dành cho một sinh linh, đang trôi gần đó – mạnh mẽ nhưng vô hình.

Lòng tôi bỗng vang lên một tiếng thở dài rất cũ.
Không buồn, không xúc động, càng không hồi hộp.
Chỉ là một kiểu nhận ra mình đã không còn viết được gì thật sự chạm nữa.

Tôi đã đi quá xa với những “cấu trúc kể chuyện”,
những “điểm ngoặt”,
những “cao trào”.

Tôi chờ một điều thật đặc biệt để viết.
Một thứ đủ lớn để không ai có thể nói: “Chuyện này rồi ai cũng kể.”

Và chính lúc ấy, tôi bỏ qua những gì lặng lẽ nhất – mà thật nhất.

Có bao nhiêu câu chuyện đã trôi qua tôi,
như chiếc dép nhỏ bên suối, như con búp bê gãy tay nằm lại trong bụi cỏ –
chỉ vì tôi quá bận chờ đợi một cú twist đáng kể?

Tôi sợ kể một câu chuyện không đủ hay.
Tôi sợ chạm vào điều gì đó quá bình thường.
Tôi sợ viết xong, ai đó đọc rồi nói:

“Thế thôi à?”

Nhưng những đứa trẻ trong rừng đâu có đặc biệt gì.
Chúng không phải siêu nhân.
Chúng chỉ… còn sống.
Vì một chuỗi những điều rất nhỏ, rất nghịch lý, rất con người.

Có thể, cái tôi cần học lại, không phải kỹ thuật kể chuyện.
Mà là sự can đảm để nhìn thấy điều bình thường – và vẫn kể về nó.

Không thêm thắt.
Không làm cho nó lớn hơn.
Không cố chứng minh mình viết hay.

Chỉ để điều ấy được thấy.

Tôi chưa tìm được câu chuyện của mình.
Có thể vì nó không đủ lạ. Không đủ đau. Không đủ đẹp.

Hoặc có thể, nó đang ở đó –
nhỏ đến mức tôi không thèm cúi xuống và nhặt lấy



Bình luận về bài viết này