“Có những điều chỉ sáng tỏ khi ta ngừng vội vã. Như vũng nước đục, chỉ trong tĩnh lặng, lớp bụi mờ mới lắng xuống, để ta soi rõ chính mình.”
Tôi trở về nhà, thả người xuống chiếc giường cũ. Tấm nệm khô cứng, đẫm mồ hôi. Có lẽ tôi đã quên thay tấm drap mới sáng nay… Nhưng lúc này, với tôi, chỉ cần được nằm xuống đã là một điều xa xỉ.
Cơ thể tôi như vừa đi qua một trận gió lớn – rã rời và trống rỗng.
Tôi nhắm mắt lại, không để nghỉ ngơi, mà để quên đi những âm thanh đang vây quanh mình: tiếng trẻ con chơi ngoài ngõ, tiếng tivi từ phòng khách vọng vào, và tiếng còi xe lẫn đâu đó ngoài con đường xa xa. Cuộc sống vẫn trôi đi như mọi ngày. Chỉ có tôi là thấy mình như vũng nước đục sau cơn mưa – lặng lẽ, không còn trong, và chẳng thể soi được điều gì rõ ràng.
Tôi nghĩ đến những thứ đang chờ: công việc còn dang dở, căn bếp cần dọn, món đồ chơi của con vương bên chân giường. Tôi nghĩ đến những giấc mơ đã từng khiến tim mình thổn thức – những điều mà giờ đây, ngay cả việc nhớ về thôi cũng đủ khiến tôi thấy tội lỗi.
Tôi không ghét trách nhiệm. Tôi thương con. Tôi yêu gia đình. Nhưng tôi cũng thương chính mình – thương cái phần tuổi trẻ đã dần mờ đi sau bao năm chỉ biết cố gắng vì người khác.
Có người nói những người mẹ như tôi là ham danh. Là thiếu trách nhiệm. Nhưng có ai thực sự hiểu chúng tôi đâu? Hiểu cái cách mà một người mẹ phải chia từng phút trong ngày, gấp lại ước mơ, cất vào ngăn tủ, rồi mỉm cười như thể mình không cần gì thêm ngoài một mái nhà.
Tôi biết mình không mạnh mẽ suốt được. Cũng không muốn phải đóng vai mạnh mẽ mọi ngày. Chỉ là… hôm nay, tôi cần được mỏi. Cần được thở. Cần một khoảng lặng đủ để lớp bụi lòng lắng xuống, để tôi có thể soi lại chính mình – xem mình đang ở đâu, và có còn là mình nữa không.
Tôi sẽ nằm yên thêm một chút. Rồi tôi sẽ đứng dậy. Không phải vì ai bảo tôi phải làm thế. Mà vì tôi còn những đứa trẻ cần ôm vào lòng. Những bữa cơm cần nấu. Và một giấc mơ – tuy không còn rực rỡ – vẫn đang khẽ thở trong tim.
Tôi mệt. Nhưng tôi không hỏng.
Tôi buồn. Nhưng tôi không bỏ cuộc.
Tôi vẫn là tôi – chỉ cần được thấu hiểu, đôi khi, bởi chính mình.
Bình luận về bài viết này