Bước tiếp 26: Đủ

Khi ta có giá trị đủ lớn để không thể quyết định vội vàng và mục tiêu quá dài để hoàn thành nhanh chóng

Có những người mãi không bước được.
Không phải vì họ lười.
Mà vì họ không có một mục tiêu đủ ngắn,
Cũng không có một giá trị đủ nhỏ
để cho phép mình bắt đầu.

Mỗi lần muốn thay đổi,
Họ lại nghĩ đến một “cuộc đời mới” –
một bản thân tốt hơn,
một kế hoạch đủ lớn để không bị chê cười.

Nhưng điều đó khiến họ đứng yên.
Càng nhìn xa, càng không nhấc nổi chân.
Càng đặt kỳ vọng, càng thấy mình chưa xứng đáng.

Tôi biết cảm giác đó.
Vì tôi cũng từng đợi một lý do thật lớn để bắt đầu.
Một nỗi đau thật đủ.
Một cảm hứng thật rõ.
Một hoàn cảnh thật thuận tiện.

Nhưng không có gì trong số đó xảy ra.
Tôi chỉ thấy… mình mỏi.
Và ở giữa những ngày mỏi, tôi nghĩ:
Nếu không thể bắt đầu một hành trình,
thì ít nhất… mình có thể đứng dậy rửa mặt.

Tôi không sống lại từ một cột mốc.
Tôi trở lại bằng một ngụm nước ấm.
Một cái chăn được gấp lại sau mấy ngày vứt chỏng chơ.
Một dòng chữ tôi viết không cần hay.
Một bữa ăn không bị bỏ dở.

Những thứ đó không được ghi vào lý lịch.
Không ai vỗ tay.
Nhưng chúng là cột mốc nhỏ để tôi không trượt thêm.

Và thế là đủ.



Bình luận về bài viết này