Ngoài mặt là phù thủy.
Trong lòng là một cô gái nhỏ.
Tuần vừa rồi, cô gái đó đã khóc suốt hai ngày. Còn phù thủy thì… vẫn chạy deadline, vẫn nói chuyện đàng hoàng trong các cuộc họp, vẫn dặn team đừng lo, “mọi chuyện rồi sẽ ổn”.
Mình không viết status than thở. Không đăng ảnh “tôi ổn” hay “tôi mạnh mẽ”.
Chỉ lặng lẽ đi rút bài Tarot.
Và bộ bài nói: “Ừ, tao thấy rồi.”
Năm lá bài – như thể chúng đã âm thầm theo dõi toàn bộ câu chuyện:
2 of Cups – 6 of Coins (ngược) – 10 of Wands – 8 of Cups (ngược) – 7 of Swords (ngược)
Mình chả đặt câu hỏi nào khi rút, nhưng rõ ràng, chúng đang kể thay mình một điều gì đó mà chính mình cũng chưa kịp gọi tên.
2 of Cups
Lá bài của kết nối và niềm tin.
Mình nghĩ đến những điều mình từng đặt trái tim vào: một đội ngũ, một hành trình, một sự gắn bó.
Không chỉ là công việc – mà là điều gì đó mình thực sự muốn cùng nhau vun đắp.
6 of Coins (ngược)
Nhưng rồi cán cân bắt đầu lệch.
Không rõ ai cho nhiều hơn, ai ít hơn – chỉ biết có điều gì đó không còn hài hòa.
Cảm giác bị đẩy lệch vai. Mình không trách ai cả, nhưng cũng không còn đủ sức để tiếp tục vô điều kiện.
10 of Wands
Có lẽ vì vậy mà mình mệt.
Mình vẫn làm mọi thứ, vẫn đúng hẹn, vẫn trả lời tin nhắn lúc 1 giờ sáng.
Nhưng bên trong – mình đã khóc.
Có lẽ vì mình đã cho phép bản thân “nuông chiều tính nữ” từ đầu năm nay, mình đã trở nên mềm hơn. Dễ tổn thương hơn. Và thật lạ, cũng… thật hơn.
8 of Cups (ngược)
Có lúc mình muốn buông tay.
Không phải rời bỏ công việc, mà là rút mình ra khỏi cảm xúc.
Nhưng mình không. Mình chỉ nói “thôi kệ, mình làm phần của mình”, và bớt kỳ vọng.
Một sự buông lỏng, không phải để trốn, mà để thở.
7 of Swords (ngược)
Và rồi, mọi thứ bắt đầu xoay chuyển.
Người mới nhận việc khá trôi. Người cũ, tưởng chừng như đã kiệt sức, lại bừng tỉnh.
Không ai thay đổi ngoạn mục. Nhưng có gì đó đã dịu xuống.
Có thể không phải mọi chuyện ổn. Nhưng mình ổn hơn.
Lá bài không đoán trước tương lai.
Chúng chỉ giúp mình nhìn lại quá khứ bằng đôi mắt dịu dàng hơn.
Để thấy rằng, đó không phải là một tuần thất bại.
Mà là tuần mình đã dám mệt. Dám yếu đuối. Dám thật lòng với chính mình.
À mà…
Mình vừa nhận ra — đây có lẽ là lần đầu tiên mình rút lá Cups trong năm nay.
Không kiếm, không gậy, không tiền.
Chỉ là những chiếc cốc – đầy tràn cảm xúc, mong manh và thật đến lạ.
Hóa ra, chỉ khi mình dừng lại và thở, bộ bài mới chịu nói bằng ngôn ngữ của trái tim.
Và mình cũng… lắng nghe được.
Một chén trà, một vài lá bài, và một câu hỏi nhẹ:
Ta có đang gồng mình quá sức cho một điều gì đó không?
Và nếu có thể buông một chút… liệu ta có còn chọn từ bỏ hay không?
Bình luận về bài viết này