Freemum

BÊN HIÊN NHÀ, VIẾT VỀ CHÍNH TA


Những lớp mặt nạ mang tên Ái Kỷ

Để nhân vật của bạn không nhờ và dễ nhớ

Tôi không thích từ “ái kỷ”.

Nghe như một bản án. Một nhãn dán. Một cách để gọi ai đó là kẻ xấu.

Nhưng với người viết, ái kỷ lại là một kho báu. Vì đó không phải chỉ là đặc điểm tính cách. Mà là một lớp da thứ hai. Nhân vật mà bạn đang viết ra đã tự bọc cho mình lớp da đó, bởi thế giới – đã không còn an toàn.

Bên dưới mỗi kiểu ái kỷ, không chỉ là vẻ ngạo mạn hay khát khao chiến thắng. Mà còn ẩn giấu nhiều lo toan và lắm khi trống rỗng.

Và bạn, người viết ra họ, không cần tha thứ. Chỉ cần hiểu.


1. Grandiose Narcissist – Khi nhân vật rạng rỡ như ánh đèn sân khấu

Họ bước vào trang viết của bạn như một minh tinh: tự tin, ào ào, rực rỡ. Họ không ngại khoe. Không ngại lố. Không chỉ tìm kiếm ánh nhìn, họ nghiện ánh nhìn.

Thường thì độc giả sẽ không thích họ. Nhưng nếu bạn là người viết có tâm, hãy đặt cho họ một khoảnh khắc không ai nhìn.

Và xem họ lóng ngóng hay lặng thinh.

2. Covert Narcissist – Khi nhân vật nói: “Tôi ổn, chỉ là không ai hiểu tôi.”

Họ là người luôn tỏ ra ổn. Tỏ ra ít đòi hỏi. Tỏ ra biết điều. Nhưng trong tâm hồn họ, lúc nào cũng có một danh sách những điều họ mong người khác tự hiểu.

Họ muốn được yêu, nhưng họ không dám yêu để lộ. Họ sợ bị bỏ rơi.

Viết nhân vật này, bạn không cần cho họ một cái kết hạnh phúc. Chỉ cần cho họ một khoảnh khắc nhìn thẳng vào mình.

3. Malignant Narcissist – Khi nhân vật sống như kẻ cầm đao trong lòng bạn

Kiểu này dễ bị nhét vào vai “Ác nhân”. Họ độc ác, thao túng, tàn nhẫn. Nhưng định nghĩa không giải thích. Và người viết câu toan tính nhất chính là người lười tìm.

Tôi không nói bạn phải tha thứ cho họ. Nhưng hãy cho họ một điểm bắt đầu. Một vết tróc. Một lần bị nhấn đầu xuống bùn. Một tuổi thơ bị lạm dụng.

Rồi viết họ như một người đã quên mình từng tốt.

4. Communal Narcissist – Khi nhân vật từng bị quên, nên muốn trở thành “người không ai quên được”

Họ là nhân vật luôn làm điều tốt, luôn giúp đỡ, luôn tử tế. Nhưng khi không ai ghi nhận, họ đau.

Họ tự hỏi: “Chẳng lẽ, mình chỉ đáng giá khi có giá trị cho ai đó?”

Và rồi, họ làm điều tốt để được ghi nhận. Viết nhân vật này, bạn hãy cho họ một khoảnh khắc làm điều tốt mà không ai biết.

Và xem họ còn là chính họ không.

5. Somatic Narcissist – Khi nhân vật chỉ có thể sống khi thấy đèn chiếu vào mình

Vẻ ngoài là nguồn sống. Là vũ khí. Là khiên chắn. Nhưng đối với họ, mỗi nếp nhăn sắp tới là một vết nứt trong danh tính.

Họ tự đặt giá trị bản thân bằng cách người khác nhìn mình.

Nhưng bạn hãy cho họ một câu nói từ ai đó, trong lúc họ mặc đồ nhà, không son phấn, không ánh đèn.

Và xem họ có tin điều đó không.

6. Cerebral Narcissist – Khi nhân vật lúc nào cũng đúng, nhưng không ai muốn ở gần

Họ thông minh. Họ logic. Họ giống một cây bút đã lên mực tự viết ra đồ thị. Họ luôn đúng. Và họ dùng điều đó để điều khiển.

Nhưng thật ra, họ chỉ sợ bị nhạo. Họ biết cách tìm lỗi sai của người khác trước khi người ta kịp nhận ra điểm yếu của họ.

Viết nhân vật này, hãy cho họ một khoảnh khắc hỏi: “Thế còn cậu, cậu biết gì về tôi?”

7. Antagonistic Narcissist – Khi nhân vật luôn đòi đặt chân lên người khác để cảm thấy mình có giá trị

Họ gây sự, gây hấn, cãi lý, tranh hơn. Để làm gì?

Để không thua. Vì thua đồng nghĩa với không đáng giá.

Họ không biết ở bên cạnh. Họ chỉ biết leo lên trên.

Hãy viết nhân vật này với một người không chịu đấu với họ. Một người không tranh, không hơn, không thua. Và xem nhân vật của bạn xoay xở ra sao trong một thế giới nơi họ không còn ai để lấn át.

…Và đôi khi, bạn viết nhân vật để khám phá chính mình.

Có những phần trong ta – kiêu ngạo, mệt mỏi, nhạy cảm, hay muốn chiến thắng – ta giấu rất kỹ.
Ta che nó bằng chuyên nghiệp, tử tế, logic, hoặc một nụ cười biết điều.

Viết nhân vật ái kỷ, cũng có thể là cách để thừa nhận những phần trong mình chưa từng được công nhận.
Không phải để dọn dẹp.
Chỉ để nhìn vào nó và nói: “Ừ, mày ở đây. Và mày được phép tồn tại.”

Bạn viết nhân vật để làm gì?

Không phải để họ tốt.

Mà để họ sống. Để họ thở. Để họ trầy xước.

Và nếu một ngày, bạn viết ra một kẻ mà ai cũng ghét – nhưng vẫn có người khóc vì hắn – thì chúc mừng. Bạn không chỉ viết ra một nhân vật.
Bạn đã viết ra một người.



Bình luận về bài viết này