Mỗi cuộc gặp gỡ là một cuộc chia ly

Có những người từng gõ cửa mỗi ngày.
Rồi họ lớn. Họ biết tự mở cửa. Và tự bước qua.

Tôi không biết tại sao mình lại buồn.

Chẳng ai nói lời chia tay. Không có cánh cửa nào đóng sầm lại. Chỉ thấy lòng hụt hẫng.

Chúng tôi từng là một nhóm nhỏ. Làm việc sát vai. Cùng thức khuya, cùng cười vì một dòng chữ, cùng ôm đầu vì một bản thảo hỏng. Tôi đã quen với âm thanh những tin nhắn lúc nửa đêm, quen với cách ai đó lặng lẽ sửa một lỗi không ai phát hiện, quen với việc có người luôn nói “chị ơi, em xử lý xong rồi.”

Tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi như vậy.

Nhưng rồi ai đó lớn lên. Họ bắt đầu bận hơn. Họ không còn hỏi nhiều nữa. Họ ra quyết định nhanh hơn, và đúng hơn. Họ bắt đầu có suy nghĩ riêng, có nỗi đau riêng, có con đường riêng. Họ không cần tôi như trước nữa.

Đó chính là điều tôi từng mong mỏi.

Tôi từng nói rằng mình muốn dẫn dắt, không muốn giữ chân. Tôi từng nói, nếu các bạn mạnh mẽ hơn, giỏi hơn, tự chủ hơn, thì tôi sẽ trẻ ra 10 tuổi. Tôi xứng đáng được dẫn dắt 1 team bình thường hơn, ít báo hơn.

Nhưng giờ đây, khi điều đó xảy ra, tôi lại thấy tim mình chùng xuống.

Những đứa trẻ đã lớn, và người lớn thì sẽ rời nhà và bay xa hơn.

Tôi nghĩ đã đến lúc tôi cũng phải lớn lên. Không phải bằng cách bước đi nhanh hơn, mà là bằng cách học cách tiễn người khác đi – nhẹ nhàng và tự hào.

Vì trưởng thành không chỉ là biết mình cần gì. Mà còn là biết buông đúng lúc, với những người ta từng dốc lòng dìu dắt.



Bình luận về bài viết này