Freemum

BÊN HIÊN NHÀ, VIẾT VỀ CHÍNH TA


Một bức hình hơn trăm lời nói

Có những điều nếu viết thẳng ra sẽ bị lướt qua. Nhưng nếu biến nó thành một hình ảnh, người ta sẽ dừng lại. Không phải vì hình ảnh đó đẹp. Mà vì họ đã từng nhìn thấy nó, đâu đó trong đời.

Ẩn dụ là cách để giữ lại phần mềm yếu của con người.
Trong một thế giới mà máy móc luôn trả lời nhanh và rõ ràng, hình ảnh – những thứ mơ hồ, gợi nhắc, và khó đo đếm – chính là nơi trú ẩn cuối cùng. Nơi đó, người viết vẫn còn cần thời gian. Người đọc vẫn còn được quyền tưởng tượng.

Viết ẩn dụ là cách để nói những điều khó nói – mà không khiến người đọc phòng thủ. Sau đây là một công thức mà tôi hay dùng. Nó không cố gắng phức tạp hoá mọi thứ. Chỉ giúp ta đi vòng mà chạm trúng.

  1. Bắt đầu từ một hình ảnh quen thuộc. Chọn thứ gì đó không xa lạ – ai cũng từng nhìn thấy, từng đi qua, từng va phải. Một bức tường, một chuyến xe, một ngã ba, một cái ghế cũ.
  2. Lén gài vào đó cảm xúc. Đừng kể ra. Chỉ cần chạm nhẹ. Thay vì “Tôi thấy cô đơn”, hãy để bóng nắng nghiêng qua bên chiếc ghế trống. Để người đọc nhìn thấy điều chưa được nói.
  3. Thêm một tầng chuyển nghĩa. Mọi thứ ở đây không còn là chính nó. Cái ghế trống kia không chỉ để ngồi. Nó là dấu hiệu của một cuộc chia tay chưa nói thành lời. Chuyến xe kia không chỉ đang chạy. Nó là điều gì đó ta đã bỏ lỡ, và biết là sẽ không quay lại.
  4. Đừng nói to. Hãy để lại khoảng trống Đừng kết luận giùm. Dừng lại trước khi người đọc kịp hiểu hết. Để họ mang theo hình ảnh ấy mà nghĩ tiếp.

Ví dụ:

Trong mỗi đoàn người băng rừng, luôn có một người đi đầu – dò đường, mở lối. Và một người đi cuối – bọc hậu, đếm lại những bước chân.

Một tổ chức cũng vậy. Có người đi trước, gánh lấy những đòn đầu tiên. Có người đi sau, không nói gì, nhưng luôn là người cuối cùng rời khỏi bản nháp.


Hoặc:

Có người lãnh đạo như thuyền trưởng – đứng trước mũi tàu, nhìn ra xa, chọn hướng. Có người khác lại ở dưới hầm máy – tay dính nhớt, mắt chẳng thấy biển xanh. Nhưng nếu không ai ở đó giữ cho con tàu chạy, thì dù tầm nhìn có xa đến mấy… cũng chỉ là một con tàu đứng yên.


Ghi nhớ: Ẩn dụ không cần phải cao siêu. Chỉ cần đúng lúc. Và vừa đủ để người đọc cảm thấy họ cũng từng ở trong đó.

Vì sau cùng, điều ta muốn không phải là khiến người khác thán phục.
Mà là để họ dừng lại một nhịp – như thể họ vừa được nhắc nhớ một điều gì đó, tưởng như đã quên.



Bình luận về bài viết này