Trong căn phòng quen thuộc, khi những lá bài Tarot trải ra trước mắt, tôi lặng người nhìn ngắm “bản đồ” cho tuần mới của chính mình. Là một người viết và biên tập viên, tôi tin vào logic và sự sắp xếp chặt chẽ của ngôn từ, nhưng đôi khi, những biểu tượng này lại phản chiếu những góc khuất mà lý trí chưa kịp gọi tên.
Những khởi đầu đầy mâu thuẫn
Tuần này của tôi bắt đầu bằng sự xốn xang của Page of Cups. Tôi thấy mình cầm một chiếc cốc với chú cá nhỏ nhảy múa. Đó là những ý tưởng mới, những dòng cảm hứng chớm nở trong công việc sáng tạo. Nhưng ngay bên cạnh lại là The Fool ngược, như một cái vỗ vai nhắc nhở: “Này, đừng quá bay bổng!”.
Đúng lúc này, tin nhắn messenger nhả lên: “Này bà, hôm qua tôi vừa gặp mấy nhà ở nam ra đây nhận giải thưởng. Tôi thấy này… này…”
Tôi tự hỏi, liệu mình có đang quá vội vàng khi đặt bút cho một dự án mới mà chưa kiểm chứng thực tế? Sự ngây thơ của một người cầm bút đôi khi là món quà, nhưng lúc này, nó lại giống một cái bẫy của sự chủ quan.
Cơn say của sự tự mãn
Tôi nhìn vào Nine of Cups. Người đàn ông ngồi khoanh tay tự mãn trước những chiếc cốc đầy ắp. Phải, tôi đang hài lòng. Tôi kiêu hãnh với những trang viết mình đã biên tập, với vị thế chuyên nghiệp mà mình dày công xây dựng. Nhưng lá bài này nằm giữa trải bài như một “vùng lặng” trước cơn bão. Tôi nhận ra mình đang quá yêu cái tôi trong con chữ của mình, đến mức có thể đã vô tình che lấp đi những rạn nứt đang âm thầm diễn ra xung quanh.
Và rồi, sấm sét nổ ra…
Sự xuất hiện của The Tower khiến tôi rùng mình. Không ai thích lá bài này, nhất là khi nó ám chỉ một sự sụp đổ đột ngột. Một bản thảo bị bác bỏ? Một cấu trúc nội dung mà tôi hãnh diện bị yêu cầu đập đi xây lại? Hay đơn giản là một niềm tin chuyên môn bấy lâu nay bị lung lay?
Sấm sét dội xuống tòa tháp kiên cố, buộc tôi phải thoát ra khỏi vùng an toàn của Nine of Cups. Nó đau đớn, nhưng tôi hiểu rằng, nếu nền móng cũ đã không còn phù hợp, thì sự sụp đổ là cách duy nhất để tôi xây lại một thứ gì đó chân thật và vững chãi hơn.
Dư vị đắng của chiến thắng
Kết thúc trải bài là Five of Swords. Một cuộc đối đầu khó tránh khỏi sau sự đổ vỡ của The Tower. Với bản tính của một biên tập viên, tôi biết mình có đủ lý lẽ, đủ sắc bén để “thắng” trong bất kỳ cuộc tranh luận nào về câu chữ. Nhưng nhìn vào những kẻ bại trận lầm lũi bước đi trong lá bài, tôi tự hỏi: “Chiến thắng này để làm gì?”.
Tôi có thể đúng về mặt chuyên môn, nhưng nếu cái giá phải trả là sự rạn nứt trong các mối quan hệ đồng nghiệp hay sự cô độc trong chính tư duy của mình, thì đó là một chiến thắng nghèo nàn.
Lời tự sự cho chính mình
Tuần này, tôi có lẽ nên chọn cách chậm lại. Tôi sẽ đón nhận những ý tưởng của Page of Cups nhưng sẽ không lao đi như một kẻ ngây thơ (The Fool ngược). Khi The Tower đến, tôi sẽ không cố gắng níu giữ những viên gạch cũ. Tôi sẽ để nó đổ xuống, lặng lẽ quan sát và học cách chấp nhận rằng đôi khi, việc bị từ chối chính là sự thanh lọc cần thiết để tôi sắc sảo hơn.
Và trên hết, tôi sẽ học cách buông thanh kiếm của Five of Swords xuống. Trong thế giới của ngôn từ, sự thấu hiểu và kết nối đôi khi còn quyền năng hơn cả những lý lẽ đúng sai tuyệt đối.
Tuần này, tôi không chỉ viết lại những trang bản thảo, mà tôi đang viết lại chính bản lĩnh của mình.
Bình luận về bài viết này