Có những người dưng nước lả, nhưng không hiểu sao, ta cứ ngỡ mình đã thân quen từ tận kiếp nào…
– Môi hơi khô đấy nhé!
Thằng nhóc này! Mình liếc nó một cái, nghĩ, chị đây mà sinh muộn hơn 15 năm, mày chết với chị.
– Giá xăng tăng thế này, đừng nói là môi, cả người chị sắp khô thành con mắm rồi này.
– Chiều chị ghé đi, em mời chị nước… – thằng bé cười hì hì.
Mình với cậu bạn này biết nhau được khoảng ba năm. Thằng bé có một chấp niệm khá kỳ cục, cậu đinh ninh rằng mình và ẻm quen biết nhau từ lâu lắm.
Thế là cứ mỗi lần mình ghé qua, thằng bé lại lăng xăng hỏi: Có phải chị ở…; Có phải chị từng đến…; Có phải chị làm… Dù câu trả lời luôn là “không phải”, thằng bé vẫn đinh ninh:
– Em chắc chắn đã gặp chị ở đâu rồi. Không, từ trước khi em làm ở cây xăng này. Để em nhớ…
Vậy mà cũng đã ba năm.
Suốt ba năm qua. Mình có thêm một cậu em khác cha khác mẹ. Một thằng bé đen nhẻm, dáng người tròn trịa, cứ thấy mình gác chống, lại chạy tới nói: “Em chắc chắn đã gặp chị ở đâu rồi mà…”. Ẻm chẳng bao giờ hỏi tên mình, cũng chưa bao giờ chuyện trò quá thời gian của 50.000 tiền xăng. Nhưng ẻm sẽ nhắc mình hướng nào trời đang chuyển mưa, bộ này chị mặc đẹp đấy, có chỗ này mới mở đẹp nè, nhìn mặt chị xơ xác tiêu điều thế… và tất nhiên là “em từng gặp chị ở đâu nhỉ?”.
Có lẽ việc chúng tôi đã gặp nhau ở đâu, trong hình hài nào ở một tiền kiếp nào đó, vốn chẳng còn quan trọng. Giữa phố thị người xe như nước, đôi khi ta chẳng cần một cái tên hay một bản hồ sơ lý lịch đầy đủ để cảm thấy gắn bó với một ai đó. Chỉ cần 50.000 tiền xăng và một câu hỏi bâng quơ chưa có lời đáp, là đủ để thấy lòng mình bớt khô héo giữa những ngày giá xăng cứ thế leo thang.
Bình luận về bài viết này