Những món quà không ghi tên người nhận


Có bao giờ bạn tự hỏi: Phải chăng đâu đó ngoài vũ trụ kia, có một “tổng đài định mệnh” đang miệt mài đóng gói những thử thách, rồi thỉnh thoảng lại quẳng thẳng vào đời mình?

Giống như cách mấy bạn sinh viên đi phát tờ rơi, cố nhét cho bằng hết 500 tờ vào khe cửa nhà người lạ để kịp về nhận lương. Họ chẳng quan tâm chủ nhà có cần hay không, hay căn nhà ấy có ai đang sống hay không. Họ chỉ làm việc của mình, còn người nhận có vui lòng hay không, vốn dĩ chẳng quan trọng.

Nhưng khác với những tờ quảng cáo hút hầm cầu hay gia sư tại gia, chúng ta không có quyền vứt “tờ rơi số phận” sang một bên. Cho dù bạn đang mệt nhoài, đang đói, hay đang cạn kiệt kiên nhẫn… hễ có tờ rơi nhét vào khe cửa cuộc đời, bạn vẫn phải mở ra đọc.

Tại sao lại là mình?

Câu hỏi này nảy sinh mỗi khi chúng ta “vấp té” giữa đời. Ta thường có thói quen quay lại nhìn mặt đường để xem nó có… cố ý không. Ta ngã vì một hòn đá vô tình, hay vì một cái bẫy ai đó đã giăng sẵn?

Chúng ta cứ ngỡ nếu biết rõ lý do, nỗi đau sẽ vơi đi một nửa. Nhưng sự thật là: đau thì vẫn đau thôi. Chỉ là chúng ta học được cách gọi tên cái đau đó một cách “sang” hơn: “thử thách”, “bài học”, hay “chuyến hành trình quay vào bên trong”…

Nghe rất thiền, rất trưởng thành. Nhưng thực tâm, có những lúc ta chỉ muốn nằm bẹp xuống sàn và gào lên: “Đừng nhét tờ rơi nữa!”

Chuyện xảy ra “cho” mình, không phải “với” mình

Nhưng rồi, khi cơn giãy giụa qua đi, khi nhịp thở bình lặng lại, mình nhận ra một sự thật khác:

Chuyện này không phải đang xảy ra “với” mình (to me). Nó đang xảy ra “cho” mình (for me).

Nghe có vẻ giống một kiểu “tích cực độc hại” hay giả vờ lạc quan, nhưng không phải. Mình không cố tô hồng cho một kế hoạch bị đổ bể hay một trái tim bị tổn thương. Chỉ là mình nhận ra: Nếu cứ nhìn mọi biến cố như một cái tát từ cuộc đời, phản xạ duy nhất của mình sẽ là né tránh hoặc chửi bới lại.

Còn nếu coi đó là một “món quà chưa bóc”, thì ít nhất, mình có thêm một lý do để ngồi xuống, kiên nhẫn mở nó ra xem bên trong có gì.

Những món quà viết bằng thứ chữ khó đọc

Cuộc đời này lạ lắm, những món quà ta ghét nhất thường lại chứa đựng thứ ta cần nhất. Đó có thể là bài học rằng:

  • Mình đã đặt hy vọng sai chỗ.
  • Mình đã chờ đợi một người quá lâu.
  • Hoặc mình đã lỡ quên mất bản thân là ai, trước khi cố gắng trở thành phiên bản vừa lòng thiên hạ.

Có người nói mọi biến cố đều là lời nhắn, chỉ là nó được viết bằng thứ chữ quá khó đọc. Mình thì nghĩ: Đời viết tay nguệch ngoạc, chẳng có dấu chấm câu, hành văn đôi khi lộn xộn… nhưng nó vẫn có ý nghĩa – nếu mình chịu đọc chậm lại.

Và nếu lúc này bạn vẫn chưa đọc nổi, thì cũng đừng vò nát tờ giấy rồi vứt đi. Cứ để nó sang một bên. Biết đâu vài năm nữa, khi đã đủ trải nghiệm, bạn mới giải mã được thông điệp ấy.

Giống như mình hôm nay, khi ngồi viết những dòng này, mình chợt nhớ lại những chuyện cũ từng tưởng là “ngày tận thế”. Giờ nhìn lại, hóa ra đó chỉ là cách thế giới lay vai mình và bảo:

“Dậy đi cưng. Mày chưa sống xong đâu!”

Mình mỉm cười. Nhưng ánh mắt thì… bạn biết mà. Nó vẫn còn cái vẻ bảng lảng và cạn khô. Như đáy một ly rượu ngon, nhưng tiếc thay, chẳng có ai uống hết.



Bình luận về bài viết này