Mình thích thì mình Suyy
-
Liệu chúng ta có nên hối tiếc về 1 điều chưa xảy ra?
Tại sao phải chối bỏ cảm xúc đó? Nhiều người khuyên ta nên sống trong thực tại, nhưng chẳng phải những ước mơ, sự thất vọng và nỗi buồn của bạn cũng là một phần của thực tại đó sao? Ai bảo thực tại chỉ có thể là những thứ hữu hình? Bạn là một… Continue reading
-
Cơn say của cái tôi tự mãn
Tôi có thể đúng về mặt chuyên môn, nhưng nếu cái giá phải trả là sự rạn nứt trong các mối quan hệ đồng nghiệp hay sự cô độc trong chính tư duy của mình, thì đó là một chiến thắng nghèo nàn. Continue reading
-
Có những bản thảo được xuất bản – nhưng chưa hề được bắt đầu
Tôi không có vấn đề gì với AI. Tôi làm việc cùng trợ lý viết mỗi ngày. Xem như một cộng sự, thậm chí đôi khi là người nhắc tôi tỉnh táo. Tôi không tin vào ranh giới rạch ròi giữa “con người” và “máy móc”, vì rốt cuộc, bàn tay người cũng đang hiện… Continue reading
-
Mỗi cuộc gặp gỡ là một cuộc chia ly
Có những người từng gõ cửa mỗi ngày.Rồi họ lớn. Họ biết tự mở cửa. Và tự bước qua. Tôi không biết tại sao mình lại buồn. Chẳng ai nói lời chia tay. Không có cánh cửa nào đóng sầm lại. Chỉ thấy lòng hụt hẫng. Chúng tôi từng là một nhóm nhỏ. Làm việc… Continue reading
-
100 ngày cả làm được cái mịa gì
100 ngày Ròng rã 100 ngày… Tôi không viết được dòng nào đủ rõ để gọi là của mình. Không làm ra một sản phẩm nào khiến tôi thấy “tự hào.” Tôi không biết có ai cần cảm giác đó để sống không. Riêng tôi thì có. Tôi cần cảm giác mình đang đóng góp… Continue reading
-
Khi lòng tốt trở thành phiền nhiễu
Gần đây mình đọc được một bài viết về khái niệm “phản nghiệp”. Lý trí thì có chút hoài nghi, nhưng không hiểu sao cảm xúc lại đồng tình sâu sắc. Có những trải nghiệm trong đời sống, mình từng giúp ai đó với tất cả chân thành, nhưng kết quả lại đổ vỡ –… Continue reading
-
Giật mình thấy bản thân, trở thành phiên bản mà mình ghét nhất
Có lẽ đó là cách vũ trụ dạy ta về từ bi.Không phải bằng việc ngồi thiền và đọc kinh,mà bằng cách bắt ta trở thành phiên bản mà ta từng khinh bỉ –để biết, họ cũng từng sợ hãi như mình.Cũng từng lạc đường.Cũng từng không biết phải làm gì khác. Tôi từng tin… Continue reading
-
Có những người, dành cả tuổi trẻ, chỉ để đi lạc
Có thể bạn không sai.Bạn chỉ không đi theo tốc độ mà thế giới đang thích. Không phải ai cũng có bản đồ cho tuổi trẻ.Có người chỉ đang thở.Chậm. Lặng. Nhưng vẫn đi. Có những người, từ khi còn bé đã hiểu rõ mình là ai, muốn gì, và sẽ trở thành người thế… Continue reading
-
Nếu ta tin điều gì đó là đúng, thì ta có thể sai ở đâu?
Không phải lúc nào lòng tốt cũng mang lại điều tốt đẹp.Không phải ai cần giúp đỡ cũng cần được cứu.Nên đôi khi, hãy học cách hoài nghi –cả điều ta cho là đúng, lẫn lòng tốt tưởng như trong trẻo nhất. Có lần tôi đùa với bạn thân rằng: Mày biết phụ nữ bắt… Continue reading
-
Dịu dàng với chính mình
Có lẽ không phải ai cũng cần một kế hoạch cụ thể để sống. Có lẽ, dịu dàng với chính mình cũng là một hướng đi. Tôi không rõ ai là người đầu tiên bắt đầu trò chơi “mục tiêu một năm, mục tiêu ba năm tới là gì?”.Nhưng tôi biết có rất nhiều người… Continue reading
-
Nỗi sợ tầm thường
Tôi không biết mình đã xem bộ phim ấy vì điều gì.Chỉ là một cú click muộn, giữa một đêm không ngủ – như mọi đêm khác. Một vụ rơi máy bay. Một nhóm trẻ em mất tích. Một khu rừng cũ kỹ.Chẳng có gì đặc biệt. Tôi chỉ định xem lướt qua rồi thôi.… Continue reading
-
Cái sự tối của một con người
Người ta dành cả đời để tìm ra nhân dạng thật sự của mình.Tôi thì làm mấy trò vớ vẩn như đo lường mức độ “bóng tối” của bản thân, chỉ để biết chắc rằng tôi không ác như mấy đứa em tôi đồn đãi. Chúng nó bảo tôi máu lạnh, tôi bảo tôi chỉ… Continue reading
-
Hối tiếc một lần – Hối tiếc cả đời
Giả sử tôi có thể quay lại năm 19 tuổi. Lần này, tôi sẽ không ngây thơ nữa. Tôi sẽ mua Bitcoin sớm, đầu tư vào những cổ phiếu tăng trưởng mạnh nhất. Tôi sẽ học thêm vài ngoại ngữ, đọc những cuốn sách mà lẽ ra tôi nên đọc, rèn luyện kỷ luật, chăm… Continue reading
-
Lá bài giả vờ huyền bí – còn tôi giả vờ tin
Tôi ngồi xuống, xào bài, rút một lá. Rồi một lá nữa. Và một lá nữa. Ace of Wands.Two of Swords.Five of Cups – ngược. Tôi nhìn ba lá bài, rồi nhìn lại chính mình. Chẳng có gì mới mẻ cả. Tôi đã biết tất cả những điều này trước cả khi rút bài. Cuộc… Continue reading
-
Trách nhiệm của 1 người, có lớn lao đến thế không?
Mình tham gia 1 lớp tài chính cá nhân. Bài tập đầu tiên khá đơn giản, liệt kê các vai trò, trách nhiệm – tương ứng với đó là số tiền và nguồn tiền bạn sử dụng để thực hiện vai trò đó. Giáo viên hướng dẫn cho rằng, tôi đã làm rất tốt vai… Continue reading
-
Giờ là lúc nhìn lại (lại thế nữa rồi)…
Thủ tục kết thúc năm của mình là book 1 giờ tâm sự cùng chuyên gia tâm lý aka con bạn. Thiệt tình, tám chuyện phiếm với bạn mà cũng phải trả tiền… Mất khoảng 40 phút thì mình mới bước vào nội dung chính của buổi tư vấn. À thì, mình bị khùng. Kiểu… Continue reading
-
Không có động lực từ bên trong
Cũng chả sao, mình bịa ra 1 cái là được! Anh nói, mình vẫn còn có thể phát triển hơn nữa, nhưng chẳng hiểu sao mình vẫn chọn cuộc sống bình bình… Nhìn một vòng xung quanh mình. Chẳng có người mẹ 2 con nào với 3 công việc trên tay vẫn yên bình ngủ… Continue reading
-
Mọi nỗ lực đều đáng giá
Sau 3 lần đổi NXB, cuốn sách cũng được phép ra mắt. Mình thừa biết gian truân vẫn chưa hết, nhưng cảm xúc được công nhận – chí ít là lúc này – đáng giá biết bao. Có những tác phẩm bạn phải đọc nhiều lần. Xé bỏ lớp vỏ xù xì, để thấy được… Continue reading
-
Không có vấn đề nào là quá khó…
“Con nghĩ mẹ nên làm youtuber đi” – là lời khuyên từ anh con 10 tuổi, khi mình hỏi ảnh rằng nên xây kênh trên nền tảng nào. Lý do bạn đưa ra là TikTok không lành mạnh cho mẹ. Nền tảng này hay phân phối nội dung không đúng nhu cầu của bạn, nên… Continue reading
-
Trời mưa, bàn chuyện… nghỉ hưu
“Có nên tiếp tục làm việc khi đủ điều kiện nhận lương hưu không?” – tự nhiên trở thành câu chuyện giải lao giữa mình và chị đồng nghiệp không thân. Nói không thân, bởi vì chúng tôi ít khi tâm sự chuyện chồng con, cha mẹ. Cả hai đều có một công việc tay… Continue reading