-
Nếu ta tin điều gì đó là đúng, thì ta có thể sai ở đâu?
Không phải lúc nào lòng tốt cũng mang lại điều tốt đẹp.Không phải ai cần giúp đỡ cũng cần được cứu.Nên đôi khi, hãy học cách hoài nghi –cả điều ta cho là đúng, lẫn lòng tốt tưởng như trong trẻo nhất. Có lần tôi đùa với bạn thân rằng: Mày biết phụ nữ bắt… Continue reading
-
Dịu dàng với chính mình
Có lẽ không phải ai cũng cần một kế hoạch cụ thể để sống. Có lẽ, dịu dàng với chính mình cũng là một hướng đi. Tôi không rõ ai là người đầu tiên bắt đầu trò chơi “mục tiêu một năm, mục tiêu ba năm tới là gì?”.Nhưng tôi biết có rất nhiều người… Continue reading
-
Bạn đã bóc tác câu chữ của mình sâu đến mức nào?
“Bài học về các lớp nghĩa của văn bản – và quyền tự do cuối cùng thuộc về người đọc.” Mỗi văn bản là một cánh cửa –Nhưng cánh cửa đó không mở ra thứ ta đặt vào,mà mở ra thứ mà người khác đang mang sẵn trong tay. Bạn có thể bóc cả ngàn… Continue reading
-
Nhìn rõ 15: Khuất
Bài 15 – Được thấy Ánh sáng của những người phía sau Có những người không được gọi là nhân vật chính.Cũng không phải nhân vật phụ.Thậm chí, trong bảng phân vai của đời làm sáng tạo,tên họ không nằm ở đâu cả. Họ là người gửi tin nhắn sửa lỗi chính tả lúc nửa… Continue reading
-
Bước tiếp 26: Đủ
Khi ta có giá trị đủ lớn để không thể quyết định vội vàng và mục tiêu quá dài để hoàn thành nhanh chóng Có những người mãi không bước được.Không phải vì họ lười.Mà vì họ không có một mục tiêu đủ ngắn,Cũng không có một giá trị đủ nhỏđể cho phép mình bắt… Continue reading
-
Nhìn 19: Lấp lánh
Không phải Bắc Đẩu – nhưng Orion vẫn rực sáng Người ta thường nói về Bắc Đẩu như một biểu tượng của ánh sáng và định hướng. Là chòm sao sáng nhất. Là nơi người lạc đường nên ngẩng nhìn để tìm lại phương hướng. Tôi cũng từng như vậy – cố gắng nhìn theo… Continue reading
-
Lặng 1: Chìm
“Có những điều chỉ sáng tỏ khi ta ngừng vội vã. Như vũng nước đục, chỉ trong tĩnh lặng, lớp bụi mờ mới lắng xuống, để ta soi rõ chính mình.” Tôi trở về nhà, thả người xuống chiếc giường cũ. Tấm nệm khô cứng, đẫm mồ hôi. Có lẽ tôi đã quên thay tấm… Continue reading
-
Nỗi sợ tầm thường
Tôi không biết mình đã xem bộ phim ấy vì điều gì.Chỉ là một cú click muộn, giữa một đêm không ngủ – như mọi đêm khác. Một vụ rơi máy bay. Một nhóm trẻ em mất tích. Một khu rừng cũ kỹ.Chẳng có gì đặc biệt. Tôi chỉ định xem lướt qua rồi thôi.… Continue reading
-
Nghệ thuật sắp đặt cảm xúc và đối lập
Từ bộ phim tài liệu: Những đứa trẻ mất tích trong rừng Amazon. Dưới đây là những điều ta có thể học – và thậm chí đưa vào chính cách viết, cách kể chuyện, hay cách thiết kế nội dung của mình. Những đứa trẻ mất tích… 4 đứa trẻ biến mất sau tai nạn… Continue reading
-
Cái sự tối của một con người
Người ta dành cả đời để tìm ra nhân dạng thật sự của mình.Tôi thì làm mấy trò vớ vẩn như đo lường mức độ “bóng tối” của bản thân, chỉ để biết chắc rằng tôi không ác như mấy đứa em tôi đồn đãi. Chúng nó bảo tôi máu lạnh, tôi bảo tôi chỉ… Continue reading
-
Em vui là được!
“Nhiều người không nhận ra họ đang phân biệt giới tính mềm – vì mọi thứ được gói gọn trong sự lịch thiệp và tử tế.” Sáng nay, tôi dự định viết bài bài về hiện tượng – ý là tôi cũng không tìm được từ vựng thích hợp, để mô tả. Cụ thể, trong… Continue reading
-
DARK TRIAD – HIỂU VỀ BỘ BA BÓNG TỐI VÀ ỨNG DỤNG TRONG VIẾT LÁCH
Khi nhắc đến những nhân vật cuốn hút, quyền lực nhưng nguy hiểm, ta thường nghĩ đến những kẻ thông minh, có khả năng kiểm soát tình huống, đôi khi vô cùng quyến rũ, nhưng bên trong lại ẩn chứa một mặt tối khó lường. Trong tâm lý học, có một thuật ngữ mô tả… Continue reading
-
Hối tiếc một lần – Hối tiếc cả đời
Giả sử tôi có thể quay lại năm 19 tuổi. Lần này, tôi sẽ không ngây thơ nữa. Tôi sẽ mua Bitcoin sớm, đầu tư vào những cổ phiếu tăng trưởng mạnh nhất. Tôi sẽ học thêm vài ngoại ngữ, đọc những cuốn sách mà lẽ ra tôi nên đọc, rèn luyện kỷ luật, chăm… Continue reading
-
Lá bài giả vờ huyền bí – còn tôi giả vờ tin
Tôi ngồi xuống, xào bài, rút một lá. Rồi một lá nữa. Và một lá nữa. Ace of Wands.Two of Swords.Five of Cups – ngược. Tôi nhìn ba lá bài, rồi nhìn lại chính mình. Chẳng có gì mới mẻ cả. Tôi đã biết tất cả những điều này trước cả khi rút bài. Cuộc… Continue reading
-
Đêm Tối Trước Bình Minh – Thời Khắc Định Mệnh
Mình rất thích một khoảnh khắc trong các câu chuyện – mà mình gọi là “Đêm Tối Trước Bình Minh”. Đó là giây phút nhân vật chính tưởng như sắp chạm tay vào thành công. Kho báu ngay trước mắt, cánh cửa lễ đường chỉ còn một bước chân, chiến thắng đã trong tầm tay.… Continue reading
-
Để chạm tới trái tim người đọc – không phải chỉ cần thấu hiểu và còn cần nắm vững kỹ thuật viết
Có bao giờ bạn đọc một bài viết và cảm thấy như ai đó đang ngồi cạnh mình, nhẹ nhàng gật đầu, như thể người viết thật sự hiểu được nỗi lòng của bạn? Hay như thể, bài viết này được viết riêng cho bạn!Một bài viết khiến bạn rơi nước mắt không phải vì… Continue reading
-
Trách nhiệm của 1 người, có lớn lao đến thế không?
Mình tham gia 1 lớp tài chính cá nhân. Bài tập đầu tiên khá đơn giản, liệt kê các vai trò, trách nhiệm – tương ứng với đó là số tiền và nguồn tiền bạn sử dụng để thực hiện vai trò đó. Giáo viên hướng dẫn cho rằng, tôi đã làm rất tốt vai… Continue reading
-
Giờ là lúc nhìn lại (lại thế nữa rồi)…
Thủ tục kết thúc năm của mình là book 1 giờ tâm sự cùng chuyên gia tâm lý aka con bạn. Thiệt tình, tám chuyện phiếm với bạn mà cũng phải trả tiền… Mất khoảng 40 phút thì mình mới bước vào nội dung chính của buổi tư vấn. À thì, mình bị khùng. Kiểu… Continue reading
-
Không có động lực từ bên trong
Cũng chả sao, mình bịa ra 1 cái là được! Anh nói, mình vẫn còn có thể phát triển hơn nữa, nhưng chẳng hiểu sao mình vẫn chọn cuộc sống bình bình… Nhìn một vòng xung quanh mình. Chẳng có người mẹ 2 con nào với 3 công việc trên tay vẫn yên bình ngủ… Continue reading
-
Mọi nỗ lực đều đáng giá
Sau 3 lần đổi NXB, cuốn sách cũng được phép ra mắt. Mình thừa biết gian truân vẫn chưa hết, nhưng cảm xúc được công nhận – chí ít là lúc này – đáng giá biết bao. Có những tác phẩm bạn phải đọc nhiều lần. Xé bỏ lớp vỏ xù xì, để thấy được… Continue reading
Bình luận về bài viết này